Chỉ
là một chiếc lá rơi
như
mùa thu lạc nửa vời đông vương
đã
theo con nước xuôi nguồn
đã
như chiều rạc nỗi buồn chân mây
Ai
ướp lòng vát vất say
ai
xui nỗi nhớ quấn ngày - níu đêm
lối
nào mang tên bình yên
cho
ta khe khẽ gọi tên một người
Chỉ
là vạt gió lôi thôi
vụt
ngang một lát
thế
rồi đã đông
vói
tay
chạm
khoảng trống không
tựa
vào đâu
giữa
mênh mông cuộc trần
Chỉ
là một thoáng phù vân
từ
ký ức
phút
rối chân lạc đường
bỏ
quên một ít dư hương
khiến
chênh chao
phút
ẩm ương cuối mùa
Huỳnh
Gia
02/01/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét