Khẽ bàn tay luồn vào ngôi tóc rẽ đôi
nghe tiếng thời gian chẻ đau từng nỗi nhớ
giông bão ai gieo trên sóng ngầm căn cớ
chút hương xưa theo gió xoáy loãng dần
chút hương xưa theo gió xoáy loãng dần
Ta quên mất rằng từ đó
đã cách ngăn
không còn chỗ cho mơ hồ vông viễn
thực tế chứng minh niềm
tin bất biến
đã lụn tàn từ lúc ấy
điêu linh
Bình yên bây giờ là buông
bỏ niềm tin
Mà luôn nghĩ lỡ quên –
đánh rơi lần ngơ ngẩn
Giấu nỗi buồn vào góc
nào thật khuất
Nơi mỗi đêm không nhìn
thấy nửa trăng mòn
Níu lại được gì khi lối
cũ ướt trơn
Sau những cơn mưa cuối mùa
xổ rơi - đau mặt đất
Chiều chuệnh choạng –
chiều nghiêng – chiều sà thấp
Cơn say nào khuấy động
nỗi hồ như
Hạnh phúc không còn chỗ
cho ta ậm ừ
Ấm bàn tay – trấn an từng
kỷ niệm
Gói gọn một lần những
gì quý hiếm
Ta níu lại mùa trao gửi
chút tàn tro
Huỳnh Gia
25/9/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét