Câu thơ tình lúc trước em
vô ý bỏ quên
Đã không kịp trốn vào
những cơn mưa cuối mùa cố tình nấn
ná
Tháng mười một vô tư xui con bấc non lượn vòng khắp ngả
Em bấn lòng ôm vội – lạnh
buốt một vòng tay
Có tiếng chim kêu ríu rít
phía hiên ngoài
Đông choàng tỉnh – chúng
vội vàng xây thêm tổ
Em choàng tỉnh – phủi
nhanh nỗi buồn vô cớ
Cứ chờn vờn xoay vòng –
vương vướng mỗi chiều lưng
Lất phất hạt mưa rây –
những cơn mưa phùn
Ve vuốt nỗi bâng quơ –
mùa xuýt xoa mùa nối tiếp
Em tìm nhặt hạt nắng phai – từng sợi mong manh ẩn hiện
Còn sót lại cuối ngày
- mong
ủ ấm trọn giấc đêm
Khúc thơ tình lúc trước em chưa kịp đặt tên
Chớm cô lạnh – chơ vơ đón
mùa đông trầm mặc
Tháng mười một dỗi hờn
vì điệp từ - lỗi vận
Con chữ hoá nghệch ngờ –
hụt hẫng những dây dưa
Đã chớm đông rồi – bước phiêu bạt mỏi chưa
Xin trọn vẹn góc bình yên
cho tình em ẩn trú
Câu chữ mòn hao vì đợi
chờ – hình như đã đủ
Xin ướp đượm hương thơ
bằng những đoá hoa hồng
Huỳnh Gia
05/11/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét