Khi những mũi tên từ
chiếc ná của kẻ mạo danh thợ săn
hướng về tàng cây có
những chiếc lá xanh
bầy chim nhỏ đang sống yên
bình nhác thấy
mầm đe doạ lăm le phá
quấy
tìm chỗ ẩn mình mong giữ sự bình
yên
Cuộc đời không dành cho
những cơn lốc đảo điên
khi tia nắng mỗi ngày mong toả trùm lên vạn vật
mắc mớ gì khuấy bùng lên
từng khuất tất
mong trộn lẫn bùn ken đặc
mảng trời trong
Mắc mớ gì không mở rộng
tấm lòng
ôm lấy hạt yêu thương trong veo màu ngọc bích
xoa dịu từng giây nỗi đau
đối nghịch
Cuộc đời ơi! xin khoả êm
từng nhiễu nhương
Nếu những tấm chân tình
được nhận trao
đơn giản giữa đời thường
bầu trời trong xanh biết
mấy
Sao sự căm thù vô cớ không thử dừng lại dù một lần
Để thấy
Một kiếp con người có
được mấy lúc vui
Ta phớt lờ mọi thứ và chọn lấy sự thụt lùi
Sự thụt lùi mà có người bỉu môi chê hèn nhát
Chọn cho mình một con
đường khác
thong thả - bình an
Ta chọn những gam màu nhẹ nhàng để vẽ bức tranh thời gian
Không quên điểm lên nụ cười
đơn giản nhất
Kiếp người dù vắn - dài
Kiếp người dù vắn - dài
hay nghèo giàu đói khát
đều như nhau
khi đất lạnh ôm vào ...
khi đất lạnh ôm vào ...
Huỳnh Gia
20/10/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét