Mẹ vá nỗi
buồn bằng vất vả lo toan
Bằng tiếng
gáy gà trưa kẽo kè cánh võng
Khuya -
trắng mắt vuốt phẳng niềm hy vọng
Từ ngọn
lửa đời – chằm vung nón mưu sinh
Mẹ đơm
niềm vui vào vạt nắng mỗi bình minh
Tự an ủi
nỗi niềm bằng tiếng cười thơ trẻ
An ủi
nỗi trần ai – áo làm dâu đẫm lệ
Mấy mươi
năm trường mờ mịt lối – cuồng chân
Nhìn
những đôi mắt hồn nhiên chân sáo giữa đường trần
Mẹ cố
vẽ nụ cười thật tròn – thật đẹp
Thầm
khẩn ước cửa tương lai dù hẹp
Hãy mở
cả phần xán lạn bước chân con
Cuộc đời
như con sóng nước lon ton
Thả theo
những cơn mưa xuôi nỗi niềm về cửa
bể
Thả dọc
sự lặng im không lần câu nệ
đánh đổi
thời gian – bằng nhan sắc phai tàn
Mẹ!
Từ bao
giờ tiếng gọi ấy vỡ tan
theo làn
khói bay cao
mùa Vu Lan về – con còn ai để dốc lòng
báo hiếu
nỗi mồ côi trên đoá hồng trắng phếu
cài lên
ngực mình - âm ỉ một nỗi đau
04/06/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét