Ta vô thức cúi mình –
nghiêng đuôi mắt
Hẫng lần an – nghiêng nỗi
nhớ – nghiêng triền
Tìm bóng ai – phía chân
trời xa lắc
Khi chiều dần nghiêng khuất – trốn vào đêm
Mùa hư nhiên mặc trầm câu
kinh muộn
Ngày an yên khi hương
đất toả bùng
Nhắm nghiền mắt lắng nghe
lần vọng tưởng
Tâm chấn nào xoay lệch
góc bình chân
Xin định vị giữa nền xuân
nắng ửng
Chút vị tha còn sót lại
hiên đời
Tự an ủi vẫn tình nồng nghĩa đượm
Người với người – đâu lẽ
cạn lòng phơi
Đừng vớ vẩn trách thời gian đi vội
Dù son phai – khô nứt nẻ
vành môi
Hạ và nắng gắt gao lần
nông nổi
Ta và ta cùng tô lại
tiếng cười
Huỳnh Gia
03/03/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét