Có đôi lần mắt hướng
phía xa xôi
Tôi nhìn thấy bình minh
ửng sáng màu hy vọng
dằn lại ngổn ngang
tôi đi tìm tĩnh lặng
tìm lại chút bình yên
thất lạc giữa xô bồ
Tôi đi tìm ngọt dịu tiếng
hò ơ …
thanh bình nắng
du dương mưa
hay dìu dịu tiếng lá ru
trong những khu rừng nhỏ
như lời ru của gió
hư ảo
mông mênh
huyễn hoặc cuộc xoay người
Hoài niệm muôn đời là hạnh phúc trên môi
thời gian như lưỡi dao vô tình xén dần
từng khoảnh khắc
nỗi chinh phục khát khao
chưa bao giờ lụi tắt
dù đôi bàn tay luôn lóng
ngóng vụng về
Tôi đi tìm từng câu hát
chân quê
nghe gió hát lao xao rợp
lòng ngày lên rẫy
trên bờ đê chú bê con đôi
cụp mắt tròn giận lẫy
nhìn đám mạ non xanh mướt
- cản bước đùa
Tôi đi tìm lần tung tẩy
giữa trời mưa
tìm tiếng rao quen giữa trưa hè yên ắng
tìm đâu đó tiếng cười
trong văng vắt
“tay nắm tay buông
tay nào không – tay nào
có”(*)
tuổi thơ đi về phía chân
núi mù sương
Tôi đi tìm
đi tìm một chút hương
dường âm ỉ chực bùng lên
trong tiềm thức
giữa lao xao phố đời hư thực
phút im lặng lắng nghe
trầm bổng khúc mơ hồ
Huỳnh Gia
01/03/2018
(*) Khúc đồng dao tuổi thơ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét