Có một ngày hạt nắng
ngủ quên
trên triền nhớ đơn côi
đông nghiễm nhiên ngự trị
em cầm trên tay giấc mơ vô
lý
tách vỏ nỗi buồn
từng lớp mỏng xót tê
Có một ngày mưa lất phất
rủ nhau về
xoá nhạt tuổi mùa xưa
khoả xuôi nguồn theo năm tháng
niềm kiêu hãnh vẫn kiên
lì giữ nguyên chiều yên lặng
chờ một tiếng gọi xa xăm
trên khoảng trống không
màu
Thời gian vốn vô tình như
con nước
nhưng sao
cứ trì kéo nỗi khát khao
được một lần ôm nhau thật chặt
cứ trì kéo nỗi khát khao
được cô khô nước mắt
và một lần thôi vẹn trả
ân tình
Trên triền nhớ
em cố ghì thật chặt phút
chông chênh
làm sao vững đây anh
khi nỗi buồn đang nghiêng
chực bung thùa
lăn theo dốc đứng
nỗi xốn xang không dằn
kịp đã dâng cao như con nước lụt
nhận chìm vào giòng xoáy gian nan
Em vói tay tìm
chạm thốc nỗi đa đoan
bởi chiếc dằm ghim tưởng
đã lặn sâu vào da thịt
có lẽ thời gian đã hợt
hời giấu che qua quýt
nên bây giờ trồi mạnh
vực niềm đau
Huỳnh Gia
12/04/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét