Tôi
điểm lên môi nụ cười ngạo nghễ
giữa
nhân gian
nụ
cười từng pha trộn cả đắng - cay - chua - chát
bung
mình khỏi khoảng không gian cũ nát
rời
bỏ cuộc vui - trong ý thức duy tồn
Tôi
rũ khỏi thân mình chiếc áo dại khôn
từng
chứa nhiều lớp mỏng
nhiếc
móc trái tim dần sạn chai ước vọng
khi
cuộc người còn nô nức ván hơn thua
Tôi
ngắm trong gương ẩn hiện nét già nua
trên
khuôn mặt chán chường sự điêu ngoa gian trá
buông
thỏi xúc xắc rơi xuống thềm đời lạnh giá
nhìn
con nhất đỏ tươi dòng máu nóng độc hành
Đối
diện phía bên kia vách trái đã phân ranh
con
lục kết bè tô đen màu u ám
tìm
một chút nắng soi giữa mùa đông ảm đạm
chỉ
thấy gió dàn từng trận
xoáy
bạt góc niềm tin
Đếm
từng bước chân đi
hướng
về phía yên bình
có
lẽ đúng
có
lẽ sai
hoặc
cũng có đôi khi tiếc nhớ
quân
bình cộng nỗi hoài nghi nhắc nhở
hai mặt cuộc đời
đã lẫn lộn trắng đen
Huỳnh
Gia
15/01/2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét