Có những mùa thu rất vội
lướt qua nhẹ nhàng rồi đi
Ta chưa kịp lần để hỏi
vì sao chiếc lá lỡ thì
Có một mùa se se gió
vô tình mắc nợ lối mau
từ lúc quay lưng bỡ ngỡ
ngờ đâu nỗi nhớ dãi dầu
Thu không đủ buồn đến thế
người và khoảng cách dài thêm
chệch bước chân miền câu nệ
để rồi lạc lối trong đêm
Đôi khi mùa vô tình lắm
đâu ngờ có kẻ vấn vương
thế nên chỉ là một thoáng
nghiễm nhiên ngự trị góc buồn
Huỳnh gia
01/09/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét