Khúc
mơ hồ
Khi
tia nắng cuối cùng giấu mặt vào đêm
Ta
đuổi theo …
khát
khô vùng đáy mắt
tìm
nẻo bình yên cho một lần chạm mặt
giới
hạn cuối cùng là khoảng trống mông lung
Men
dốc miền xưa nghiêng vách nhớ
chập
chùng
bình
yên mỏng tang như một tờ giấy trắng
ai
nỡ vẽ chồng từng nét buồn
chấm
lặng
cho
bàn tay ta dè dặt dắt ta về
Một
chút cồn cào thi thoảng dội
u
mê
Ta
gọi thời gian mỏi nhừ bờ môi khản
hình
như vẹn nguyên một nửa trời gió cát
xoay
chòng chành từng cơn trốt phù du
Khi
vệt nắng cuối cùng đã lịm tắt cuối mùa thu
những
bước chân ngược đường mỏi xa
chùng
lối cũ
Ta
nhìn thấy thời gian nhếch môi cười phủ dụ
hình
như huyễn hoặc khúc mơ hồ
Huỳnh
Gia
10/01/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét