Khúc ru mùa
Ta ru mùa tĩnh lặng
giữa xô bồ phố đông
gió chao đời nghiêng phẳng
ơi ! chiếc lá rời cành
Ru tình người hư ảo
trắng bàn tay phù danh
bình yên nào nương náu
cho ta ươm hạt lành
giữa xô bồ phố đông
gió chao đời nghiêng phẳng
ơi ! chiếc lá rời cành
Ru tình người hư ảo
trắng bàn tay phù danh
bình yên nào nương náu
cho ta ươm hạt lành
Ru đời tô hương sắc
níu ngược chiều đang vơi
xin thời gian đừng nhắc
ngày xưa xa trùng khơi
níu ngược chiều đang vơi
xin thời gian đừng nhắc
ngày xưa xa trùng khơi
Ta ru ta yên lặng
ngắm hoàng hôn - bình minh
xin dịu dàng hạt nắng
dỗ về từng phiêu linh
Và ru từng thận trọng
khúc khuỷu đường vấp va
khúc khuỷu đường vấp va
phân chia từng được mất
giữ yêu thương - để mà
...
Huỳnh Gia
01/03/2017
=====================
02
Bên ly cà phê buổi sáng
Bên ly cà phê sáng
Tôi thấy mặt trời lên
ẩn hiện đời
sóng sánh
ngày …như thể bình yên
từng giọt rơi từng giọt
tựa tình người rơi - vơi
xác đáy khô – cặn lóng
Hình dung nhúm cọc còi
Nhấp ngụm cà phê đắng
ngụm đầy - đắng lòng vương
dường quyện thêm vị mặn
thanh âm tiếng thở buồn …
Bên ly cà phê cạn
soi khoảng trống bên kia
dường trong veo hy vọng
nhưng vách thuỷ tinh chia
!?
Huỳnh Gia
20/11/2016
Chiếc nón quê của Mẹ
Đêm - bếp nung sạm má
Nghe tiếng dế ngủ mê
Mẹ kỳ công vuốt lá
Mong vuốt phẳng bộn bề
Nghe tiếng dế ngủ mê
Mẹ kỳ công vuốt lá
Mong vuốt phẳng bộn bề
Ngày - chóp khuôn hình
tháp
Thoăn thoắt đường chỉ gân
Mẹ chầm từng nếp gấp
Mỏi đôi vai nhọc nhằn
Thoăn thoắt đường chỉ gân
Mẹ chầm từng nếp gấp
Mỏi đôi vai nhọc nhằn
Nón lên rừng xuống biển
Che chắn từng nắng mưa
Che môi cười lúng liếng
Thay làn gió ban trưa
Che chắn từng nắng mưa
Che môi cười lúng liếng
Thay làn gió ban trưa
Nón theo con xuống phố
Nghiêng tà áo bay bay
Nón xoay tròn bóng đổ
Duyên dáng giữa nền mây
Nghiêng tà áo bay bay
Nón xoay tròn bóng đổ
Duyên dáng giữa nền mây
Nón nuôi con ăn học
Còm cõi dáng Mẹ gầy
Ngày - mỗi ngày câu nhắc
« Mẹ chỉ mong một ngày ...»
Còm cõi dáng Mẹ gầy
Ngày - mỗi ngày câu nhắc
« Mẹ chỉ mong một ngày ...»
Con về thăm nhà cũ
Thềm xưa cỏ xanh mờ
Nón – vách treo - ủ rũ
Mặc tình nhện giăng tơ
Thềm xưa cỏ xanh mờ
Nón – vách treo - ủ rũ
Mặc tình nhện giăng tơ
Chiếc nón quê còn đó
Mình con giữa cuộc đời
Khát khao thèm cái thuở
Mình con giữa cuộc đời
Khát khao thèm cái thuở
Luôn đói nghèo . Mẹ ơi !
Huỳnh
Gia
01/01/2017
01/01/2017
04
Mùa đông không lạnh
Có mùa đông không lạnh
Về thăm lại vườn quê
Ngắm sen hồng xòe cánh
Nghe như vọng câu thề
Bến Nhà Rồng ghi dấu
Ngày tìm đường ra đi
Mấy mươi năm lận đận
công ơn Người - khắc ghi
Ngày tìm đường ra đi
Mấy mươi năm lận đận
công ơn Người - khắc ghi
Thăng trầm đời ly xứ
Cho hạnh phúc hôm nay
Bước chân từ quá khứ
Tô đậm nắng tương lai
Chiều mênh mông sóng nước
Xanh trong trời viền mấy
Hiện thực rồi mong ước
Một mùa xuân – sum vầy
Xanh trong trời viền mấy
Hiện thực rồi mong ước
Một mùa xuân – sum vầy
Có
mùa đông không lạnh
Con về thăm chốn quen
Phút nghiêng mình thành
kính
Nén hương lòng không quên
Huỳnh Gia
01/02/2017
==================
05
Ta gọi bình yên
Bình yên - bình yên không
Ru lại giấc mơ hồng
Hiện thực đời cuốn gió
Thổi tạt từng ước mong
Ngổn ngang - đời ngổn ngang
Ta như kẻ bần hàn
Van xin từng chút nắng
Hong ấm lòng hoang mang
Bình yên - bình yên chưa
Nỗi nhớ bỗng hoá thừa
Ai hay dường thua cả
Chốn tình trường tranh đua ?
Chênh vênh
Ừ ! chênh vênh
Đường xưa quá gập ghềnh
Ta tìm chi dĩ vãng
Giữa bộn bề nhớ - quên ...
Bình yên - bình yên ơi !
Ta lên tiếng gọi mời
Có kịp về chôn giấu
Khối buồn ta đang rơi ...
Huỳnh Gia
02-12-2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét