Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Chùm thơ dự thi cuộc thi văn thơ 2017 của hội VHNT TN

Bản phác hoạ xanh

Có màu xanh của bầu trời trong nhịp sống mùa trôi
theo tuổi thơ tôi - theo từng ngày xanh biếc
muốn níu ngược gió thời gian trong những lần nhớ  tiếc
khi hoài bão bay cao - gửi gắm cánh diều

Có màu xanh tươi trên phiến lá nghiêng chiều
sau những cơn mưa xoá nỗi buồn bụi bám
 phía chân trời lung linh chiếc cầu vồng hửng dạng
 nồng nàn tô điểm nét hoàng hôn

Có những vạt cỏ bừng xanh mướt non
 sức sống thật hồn nhiên
dù phải trải qua những ngày hè nắng gắt
lần rong chơi - hít thật sâu mùi hăng hắc
 nghe nồng thơm hơi thở những con đường

Có hàng cây rợp táng lá sân trường
xoè rộng bóng râm – chân sáo ngày đến lớp
tương lai mở vòng tay lớn
đón những chuyến đò ngang cặp bến - trưởng thành

Có màu xanh trong veo trong  dòng chảy  mương - kênh
tưới tắp ruộng đồng - bãi bồi từng vạt rộng
cột khói đốt đồng bảng lảng chiều lan khắp
mùi rạ khô thơm ngây ngấy – ấm tim người

Có cả màu xanh ưng ửng nắng - mỗi giao thời
 vách núi ngàn năm – khói tâm linh mùa lễ hội
lòng tin luôn tươi mới
 trên bức hoạ cuộc đời xanh đậm nét tinh khôi  

Huỳnh Gia
10/05/2017




02

Câu chuyện về những giọt mồ hôi

Một lần ngồi bên núi nghe kể chuyện ngày xưa
về những giọt mồ hôi nắng rộp mùa chắt giọt
rơi ... rơi ...
thấm sâu vào lòng đất
nuôi mầm non vươn mình khoe tàng lá xanh tươi

Những giọt mồ hôi từ hơi thở tim người
không biết từ bao giờ đã không còn đơn giản
là những giọt nước mặn thấm môi - lần cáng đáng
khi lúa trổ vàng đồng - mùa hứa hẹn vung cơi

Trên mặt nước lòng hồ người giăng lưới nguồn vui
rượm trắng tấm lưng nâu mặn mòi khoang tôm cá
mặn bữa cơm chiều ngày mưu sinh hối hả
mặn cả niềm tin vào cuộc sống tươi hừng

Mặn mòi rơi - thấm mát ruộng bưng
từ thuở ông cha vỡ đất cày - cơi luống
  thấm làn điệu ca dao mẹ ru bên cánh võng
 thấm ướt vạt bà ba cùng quang gánh những trưa hè

Sau những tất tả lo toan đầy vất vả bộn bề
những giọt mồ hôi rơi  - đã hoá thành niềm hy vọng
cho một ấm no từ lâu vun đắp
cho một đẹp giàu của đất nước hôm nay

Ta lặng yên nghe tiếng núi khoan thai
  kể về những điều cứ tưởng chừng vô ích
 rằng những giọt mồ hôi tiết ra từ da thịt
 là những giọt máu trong ngần - nuôi tình đất bao dung


Huỳnh Gia
01/02/2017


==================



03

Phút rong chơi trên Thành Phố Mới

Trải qua những rập rình đối mặt của thiên tai
đời gia cố niềm tin bằng những sợi thừng hy vọng
 cùng chắc tay đắp bồi nền móng
ngôi nhà mang tên “ tương lai” cơi tầng mới  - cao dần

Sau ngổn ngang của cuộc sống xoay vần
 người  sắp đặt tiếng cười lấp chồng lên nước mắt
tỉ mẫn gọt – bào – gạn - ươm … từng chút một
như  khắc chạm bức tượng đa chiều - nét chạm khắc  hồn nhiên

Chiều bên Vàm Cỏ Đông nghe tiếng sóng dập duềnh
ta ngắm đám lục bình thong dong dắt dìu nhau xuôi cùng một hướng
lắng nghe tiếng sáo diều vang lên từ tận sâu tâm tưởng
giai điệu yên bình trên vùng đất nắng – mưa

Chưa  bao giờ chấp nhận sự già nua
dẫu mấy ngàn năm núi Bà Đen sừng sững đứng
những đôi mắt đá tựa vách nghiêng bao dung và che chắn
cho vùng đất xanh màu trải rộng suốt trăm năm

Không phải vô tình người đặt tên đất Tây Ninh
không phải ngẫu nhiên thời tiết rạch phân mưa bồi – nắng táp
tất cả là thi gan – là đánh cược từng thử thách
là tôi luyện sự kiên cường cho sức bậc của ước mơ

Niềm vui hôm nay không là bất ngờ
 sau cần mẫn – kiên trì của  tình người – nghĩa đất
phút rong chơi …
 bước trên những con đường thơm nhựa dầu phẳng – rộng
ta nghe rợp lòng kiêu hãnh
 khi được là một đứa con của  thành phố biên cương
 tràn sức sống
đẹp – giàu

Huỳnh Gia
25/05/2017




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét