Có
một chút mơ hồ len nhẹ qua tim
rung
cảm nỗi bâng quơ khi mùa thu đến trễ
mỏng
manh nhớ
mỏng
manh buồn như thể
chiếc
lá dại khờ theo ngọn gió …
rớt
nhanh
Một
chớp mi nào
rơi
nhẹ hạt mưa xanh
hơi
thở nào thơm - quá khứ mềm vị đắng
chừng
khơi dậy cồn cào tung đọt sóng
vô
thức mùa thu không cố ý cợt đùa
Có
một chút rưng rưng khi chạm phải chút se lùa
nồng
ấm không còn cho dấu yêu ở lại
con
sóng muốn bình yên ấp ôm bờ bãi
vạt
sóng muộn mằn
khô
bỏng gót hoài trông
Có
những buổi chiều say khướt nỗi chênh chông
men
gió xoay … xoay …
vo
tiếng cười trong váng vất
xa
vời vợi phía chân trời hút mắt
giòn
rụm nỗi buồn treo trên mùa muộn
mỏng
manh chờ …
Huỳnh
Gia
01/08/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét