Nhặt chiều
những giọt
nắng thưa
mang về
đắp lạnh
mong vừa
vặn đêm
Nhặt yêu
thương
vắt ngạch
thềm
người vung
vẫy ném
lặng im
giấu gìn
Từ em tách bến đò
tình
Ta cất bước
cuộc viễn trình
tha phương
Chiều
nghe tiếng gió ru
buồn
giật mình ngoảnh lại
đã mòn gót trông
Nhặt
từng nhúm lạnh
đầu đông
thời gian
đã bạc trắng
phông đời
mình
Huỳnh Gia
10/04/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét