Câu ca dao nào văng vẵng
giữa miền trưa
“ À ơi …! gió đưa gió đẩy
…”
Trời vẫn trong xanh giữa
nhịp đời thoai thoải
Nắng vẫn ươm vàng trên
phiến lá mùa qua
Hôm nay con về – từ lúc đi
xa
Cây cầu khỉ không còn cho
nhịp chân đong đưa lút lỉu
Con đò ngang cắm sào buồn
– tiu nghỉu
Trên giòng sông quê in bóng
chắc những chiếc cầu
Hôm nay con về nghe lại
tiếng ơ ầu …
Xen tiếng võng ru trưa kẽo
cà kẽo kẹt …
Riu ríu gió mùa hè níu nhành tre cọ quẹt
Thoáng xao lòng đau đáu
nỗi hoài xưa
Chiều trở mình trút lạnh
những cơn mưa
Chiếc thuyền giấy từ đâu
trôi lửng lờ theo giòng chảy
Nghe thèm tuổi tắm mưa
tụm bầy chạy nhảy
Bên bếp lửa - lùi khoai -
nghe Ngoại kể chuyện đời
Câu ca dao vẫn ngọt mặn
vị đời
Con đứng lặng giữa khoảng
trời thanh mát
Nghe hồi ức níu ghì
những bước chân phiêu bạt
Thầm trách mình từng xao
nhãng – bỏ mùa trôi
Huỳnh Gia
15/07/2017

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét