Khi những trái khoáy cuộc đời tồn tại giữa hiển nhiên
ta hàng vạn lần vẽ lên đầu dấu chấm hỏi
dường
quên rằng trong một góc nhỏ nhoi - thật tối
vẫn đang tồn tại dấu chấm than
Hạnh
phúc và khổ đau cùng dàn một hàng ngang
có lúc quay lại
hỏi trái tim ta đang giấu mình thận trọng
sắp xếp làm sao mớ thói đời đang ngổn ngang lấn cấn
khi màu
hy vọng phía hoàng hôn không nằm trong bảy sắc cầu vồng
không còn khoảng trống nào dành cho những mông lung
cho những con chữ vô tư cấu thành tình khúc
cho nỗi nhớ níu hoài xưa về đây dù một lúc
mà ta
thường gọi là miền ký ức xanh – xa
Để rồi Ta … và … Ta
không biết từ bao giờ đã tạo thành thói quen nghịch lý
tự cột chặt nỗi buồn vốn ngông nghênh - bất trị
bằng tiếng cười phía nửa trái hạn khô
Ước mơ muôn đời không thể bước ra khỏi ước mơ
hiện thực chênh – phô vẫn đủ đầy uy lực
xô con
người vào một vòng xoay quen thuộc
thì khát vọng yêu thương dần rệu rã nẻo mơ hồ
Huỳnh Gia
05/07/2017

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét