Mưa ôm bờ cỏ ướt
trơn trượt khúc đê dài
cánh đồng xanh khắp lượt
lúa dậy thì đơm sai
Con kênh mùa nước nổi
dìu dịu gió ru chiều
bài ca dao ngọt vợi
sao bước đời liêu xiêu
Hiên nhà nghiêng bóng đổ
dáng Mẹ ngồi trông xa
hơn nửa đời kham khổ
trìu trĩu nỗi thắt tha …
Mùa nối mùa mải miết
vô tình vờ không hay
khoảng cách và ly biệt
đau đáu bước chân ngày
Mấy mươi năm viễn xứ
cô đơn chốn đông người
ngày con về quê cũ
đâu rồi bóng Mẹ ơi !
Ngày con về quê cũ
mưa dầm dề – mưa tuôn
tháng bảy như khóc rũ
mùa Vu lan thật buồn
Giữa thâm trầm nhang khói
sụp quỳ lần ăn năn
lời nguyện cầu thứ tội
xin nhát roi lỗi lầm
Con về rồi
Mẹ ơi !
Huỳnh Gia
10/07/2017
Viết cho mùa Vu Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét