Bên ô cửa sổ bốn mùa
Trong ngôi nhà xây bằng những
sợi tơ tình yêu
có đôi lúc tưởng mỏng manh như
những làn gió sớm
Ta ngồi ngắm những hạt nắng
lung linh đang nhảy tròn cong cớn
vũ điệu gợi tình sau đọt gió
mùa lưng
Sắp xếp cho gọn từng niềm vui
– nỗi buồn
phân rạch ròi từng loại
nhẫn…
phía chân trời đang bừng lên
niềm hy vọng
phủ dập trận mưa giông
Mở toang cánh cửa màu hồng
lắng nghe tiếng bước chân quay trở về sau lần đi lạc
sau nỗi khoắc khoải thoáng qua
từ hơi thở màu xám bạc
phút phiêu rong trên miền đất đông người
Một nhúm bụi mù không phủ
lấp được niềm vui
chờ chực bung mình xoay tròn
từng khao khát
Ta nghe tiếng thời gian dặn dò
từng phóng khoáng
luôn bình thản đón bao dung …
Trong ngôi nhà xây bằng những
sợi tơ lúc căng – khi chùng
réo rắt khúc tình ca – kết
xâu từng nốt nhớ
Ta và tia nắng mới
như thấy đời vẫn còn chút
bình yên
Huỳnh Gia
02/01/2017

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét