Anh !
Đừng ký gửi nỗi buồn
vào cổ tích miền thơ
Có pha loãng được đâu mỗi chiều tươm tấy ráng
Con nắng sắp ngủ đêm lại
vẫy vùng bấn loạn
Cuộc nhớ liền hồi cuộn
sóng nỗi xa vương
Đừng phung phí nụ hôn vào
dư ảnh vô thường
nỗi đau vốn hợt hời trở
chứng lòng dan díu
Quờ tay với – vấp khoảng
không trống hếu
Lại phải loay hoay tháo từng
cụm - rối tung đời
Anh !
Đừng lang thang đơn độc ngắm mưa rơi
Đừng đếm … đến vô cùng
Nhịp thời gian đã mòn hơi
khao khát
Hãy tựa lưng vào mùa
- dù mong manh cơn gió lạc
Và vịn vào đêm – ru ngủ
giấc mơ chiều
Anh !
Đừng tự trói tim mình
trong góc tối buồn thiu
Ngoài kia phố vẫn hiền
hoà
Ngày vẫn tươi màu nắng
em vẫn yên lành phía bên
này
im lặng
nhặt từng mảnh vỡ cuộc
tình rơi vụn
cất giấu giữa tàn phai
Anh !
Ký ức là mặt lật trái
của bàn tay
Không thể chứa dù một phần
li ti nhỏ
Dù có lúc thật nặng nề lần
buông bỏ
Vẫn phải bằng lòng khuyên
tiếc nuối
Xếp từ “ quên “
Huỳnh Gia
01/04/2017

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét