Ta bỏ lại chữ quên trên
thềm cũ
thời gian đắp từng lớp
bụi
tưởng kín bưng
khi bước chân trở về từ
quá khứ
ơ hay !
bung vương vãi
vạt mây chùng
Ta lúng túng gạt lừa từng nỗi nhớ
như giả vờ quên bẵng
những lần mưa
từng giọt nặng ai ngờ
vừa rơi đó
xoáy tạt – thấm mềm
váng vất nỗi thiệt thua
Ai đào xới nỗi buồn chôn huyệt lạnh
thốc tàn tro bay tứ tán
cuộn bão giông
chừng lắng đọng mỗi mùa
thu dịu gió
lại nhuộm vàng từng chiếc lá
rụng đầy sân
Ta rủ chiều cùng ta im
lặng đợi
phút bình yên đâu đó
phía xa mù
đêm hờn dỗi
thế rồi đêm từ chối
bỏ mặc ta lớ ngớ nẻo
chần chừ
Huỳnh Gia
10/04/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét