Ta mượn bình yên từng
buổi sớm mai
sau những bão giông đời
hồn nhiên vùi dập
không còn những giận hờn
hấp tấp
hơi thở nhẹ nhàng nương náu bốn mùa trôi
Từng hạt nắng rơi
rơi nhẹ nỗi bộn bề
ngày tháng chênh chao
gạn lắng từng dâu bể
vỡ kịch đời lật nhiều
trang đến thế
kết cục không cần phỏng
đoán nắng – mưa
Một ít sóng cồn cho
dư vị men xưa
trăm nẻo đường quên
vịn vào một nẻo
nhịp đập trái tim sau
những lần thắt thẻo
đã chừng an nhiên
Khúc hát hương say
và giai điệu ngoan hiền
hoà mây gió lãng đãng đời dâng hiến
mượn hơi ấm đôi bàn tay rung phím
khúc tự tình riêng tặng
tuổi chiều vơi
Huỳnh Gia
02/03/2017
Tặng ngày 26- 03 Tặng
riêng Ta
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét