Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Thơ và tôi

 
  
 
Tôi biết làm thơ từ độ thu vàng
Soi chiếc bóng quay về tìm ký ức
Nơi in dấu một thời tim ray rức
Bởi cuộc tình vừa chớm - đã vội tan

Tôi biết làm thơ từ độ chen chân
Vào bương bả của dòng đời xuôi ngược
Nhặt ngổn ngang của trăm ngàn điều ước
Rồi kết hình tia hy vọng - nhuộm màu xanh

Tôi biết làm thơ từ độ ấy - xa anh
Lòng nặng trĩu một nỗi buồn sâu kín
Đêm để mặc hồn lang thang vô định
Men lối về khi nắng đọng sương mai

Tôi biết làm thơ từ lúc bàn tay ...
Không tìm thấy một bàn tay đủ ấm
Nên từ đó mỗi khi trời trở lạnh
Dường đóng băng một góc nhỏ tâm hồn

Tôi làm thơ để xoa dịu nỗi cô đơn
Trong những lúc không có ai bên cạnh
Chút hương vị đủ nhóm nhen hơi ấm
Để thấy đời vẫn còn đó yêu thương

Huỳnh Gia

12/9/2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét