Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Thu và hoài niệm

  
 
Thu lại về lay động khoảng trời riêng  
Những chiếc lá trên cành chiều xôn xao gọi gió

Vùng ký ức vô tình cứ thản nhiên  bỏ ngỏ
Cho hoài niệm giật mình - chống chếnh bước chân qua
 
Cũng vào một mùa thu ngày hôm  ấy - rất xa ...
 Trăng tròn vạnh đôi bóng dài hiên vắng
Ta nhút nhát - giấu che tình câm lặng
Thu chẳng chịu nói dùm - nên lạc mất đời nhau ...
 
Ta từ đó âm thầm gói ghém lại nỗi đau
Rồi mang cất thật sâu vào góc khuất
Cơn gió lạ thoảng qua đời - khiến con tim xao động
Khúc nhạc tình lỗi nhịp - trách hờn ai ?

Anh đi rồi ... kỷ niệm cũng dần phai  
Ta vất vả buông rơi từng nỗi nhớ
Bậc thềm cũ dư âm hoài trăn trở
Soi bóng đêm dài - hiu hắt nửa vầng trăng  
 
Thu lại quay về - lay động nỗi bâng khuâng 
Ta như thấy hoàng hôn trôi rất chậm
Bóng thời gian nhuộm dần từng sợi tóc

Hoài niệm còn in đậm nét một dáng hình...

Huỳnh Gia


06-09-2011 
 

**********************

 

Thu và hoài niệm (2)
 
 
 
Khi hoài niệm vô tình ngang trứơc ngõ
Thu bồi hồi - dõi mắt phía trời  xa
Cơn gió lùa vào khoảng trống - đêm qua
Trong một phút - nghe như lòng vẫn nhớ ...

 
Tiếng mùa thu nhẹ nhàng như tiếng thở
Lá buông mình - xao xuyến hạt mưa đêm
Bài thơ nào ru hoài niệm  ngủ yên
Tình khúc cuối - giờ riêng mình ta hát
 
Khi mùa thu lạnh lùng ngang lối khác
Ta chợt buồn - hoài niệm tiếc bâng quơ

Chiều lang thang trên lối cũ - đợi chờ
Thu trở lại bên ta - thêm lần nữa...

 
 
 
Huỳnh Gia
 
10-09-2011


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét