Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011
Ta vay
Ta vay một nửa nụ cười
Điểm tô cho nụ hồng môi thêm ngời
Khéo chi nhân thế biếng lười
Bỏ ta ngơ ngẩn giữa trời điêu linh
Ta vay một ít lặng thinh
Ghép vào tim - để thấy mình bình yên
Bình minh vừa rọi mé hiên
Nắng vàng sưởi ấm - ưu phiền có tan ?
Mùa thu thả chiếc lá vàng
Ta vay chút gió lan man - tặng mùa ...
Vay bao nhiêu để cho vừa
Mùa đông lại đến - gió lùa hồn đêm
Ta vay một nửa dịu êm
Trên bờ kỷ niệm - ru mềm tóc mây
Lối mưa xoá nhạt dấu giày
Đêm - dường nghe gió heo may trở mình
Ta muốn vay nửa ân tình
Người mang giấu - chợt thấy mình lẻ loi
Giòng thời gian thản nhiên trôi
Ta loay hoay với một thời đã qua ...
Một ngày nhìn lại chính ta
Chưa vay được - đã bôn ba nửa đời...
Huỳnh Gia
09-10-2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét