Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Chiều thu



Nắng vô tình xô chiếc bóng chao nghiêng
Buồn man mác nỗi cô đơn chiều vắng
Con đường xưa - từng cơn mưa giăng mắc
Lá rơi đầy lấp kín dấu chân quen 

Đâu còn gì cho mây gió hờn ghen

Đời giông bão cánh chim trời lẻ bạn 
Chưa đến mùa đông sao nghe lòng chợt lạnh
Ai nhuộm hoàng hôn mà mây tím một góc trời?
 
Huỳnh Gia

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét