Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Vườn tao ngộ


  
 
Mấy mươi năm nắng phôi phai
Dường như chiếc lá khô gầy bên hiên
Người đi... lỡ chuyến đò duyên
Vết thương ngày ấy đã liền da tôi.
 
Mấy mươi năm nhạt tiếng cười
Đôi khi chỉ muốn ngủ vùi để quên
Thì thầm tiếng gió ru đêm
Xin ru ta chút bình yên giữa đời.
 
Xin ru tim khúc tình trôi
Giòng sông định mệnh đã chia đôi đường
Còn gì đâu nữa mà thương
Lỡ câu hẹn ước - mộng thường cũng tan.
 
Vườn xưa hoa cỏ úa tàn  
Tình cờ đối mặt - chiều loang loáng buồn
Cắt đôi ly rượu vấn vương 
Lần sau cuối gọi chút hương ngọt ngào
 
Trách thời gian trôi quá mau
Trách đêm như ngắn - trăng sao chóng già
Hay là ta trách riêng ta ?
Ừ thôi ! cứ trách... Rồi xa nghìn trùng
 
 
Huỳnh Gia
 
23-08-2011 
  
  
  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét