Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011
Bình yên...
Bình yên trôi tựa giòng sông
Đời quên - không chặn một phần cho ta
Đến khi hờn tủi vỡ òa
Ta đi tìm...bỗng thấy ta thiệt thòi
Nắng vàng rải khắp mọi nơi
Cớ sao ta một góc trời âm u
Tương lai đặc quánh sương mù
Nửa đời trĩu nặng ưu tư - mệt nhoài
Nỗi niềm biết sớt cho ai
Tháng năm đăng đẵng như đầy thêm lên
Đôi khi lòng bảo "thôi quên"
Như nghe thấy nỗi chênh vênh ùa về
Bình yên đâu đó bên lề
Ta đi nhặt nốt lời thề khi xưa
Chiếc cầu vồng ẩn sau mưa
Chưa tô đậm nét - bốn mùa đã trôi...
Bình yên rơi giữa cuộc đời
Ta ngô nghê... vuột mất rồi...hoang mang...
Huỳnh Gia
13-08-2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét