Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011
Như chiếc bập bênh
Ta muốn khóc như hạt mưa vỡ vụn
Ta muốn cười như nắng xé không gian
Muốn hỏi đời còn mấy bận gian nan
Để né tránh những đập va , trầy xước
Kiếp phù du vốn mất nhiều hơn được
Xác thân này chống chỏi được bao lâu?
Theo tháng năm mái tóc sớm đổi màu
Vẫn phía trứơc bao khó khăn chồng chất
Ta cố gỡ từng mối lo thắt chặt
Dồn sức mòn phá vỡ bức tường cao
Phía chân trời ngàn tia nắng lao xao
Sao không rọi nửa khoảng đời khao khát ?
Trong khoảnh khắc đối diện cùng sự thật
Chợt hiểu ra thật khó để đi tìm...
Trải lòng mình - phơi chẳng ấm con tim
Đành để mặc gió lùa từng ngóc ngách
Bữa tiệc đời ngẩn cao lòng kiêu hãnh
Lối quay về lặng lẽ những bứơc chân
Đêm - một mình nghiền ngẫm chuyện thế nhân
Rồi tự nhủ : "Không đựơc quyền yếu đuối "
Đã muốn khóc ... Nhưng rồi không khóc nổi
Đã muốn cười ... gượng gạo nhếch bờ môi
Chiếc bập bênh không một phút biếng lười
Đong đưa mãi ... lao đao đời ta mãi ...
Huỳnh Gia
26-08-2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét