Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Một chút vẩn vơ


  
 
Đã biết bao lần muốn viết tặng tuổi thơ
Tặng chiếc nón mẹ chằm hôm xưa giờ bung vành rách lá
Tặng những cơn mưa giữa mùa tuôn xối xả
Đám trẻ reo hò tung tẩy bữa tắm trưa
 
Đã biết bao lần muốn viết tặng ngày xưa
Tặng những cánh diều đơn sơ được làm bằng giấy báo
Chở đến cuối trời từng ước mơ hoài bão
Mãi cho đến bây giờ vẫn giong gió - chơi vơi
 
Muốn viết tặng riêng ta một nửa nụ cười
Dù tận cõi sâu xa bãi đất cằn khô héo
Dấu vết thời gian kẽ trăm đường vặn vẹo
Đuôi mắt dỗi hờn vì không thể xóa trơn
 
Và cũng biết bao lần chìm đắm nỗi cô đơn
Dù ở xung quanh vẫn lao xao tiếng gọi  
Không thấy chút bình minh sao xóa đi bóng tối ?
Ôi ! phía trong ta đầy ắp nỗi chán chường
 
 
 
Huỳnh Gia
 
 
08-08-2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét