Thứ Hai, 18 tháng 7, 2022

Mênh mông chiều


Giấu mong manh một bóng hình vào góc thật riêng
để khi nỗi nhớ trỗi lên, nghiêng triền phiến trú
để khi những cơn mưa tưởng trút một lần không đủ
còn có thể mơ hồ người phía ấy vẫn bình yên

Đếm những giọt buồn rơi hòa lẫn vào cơn mưa đêm
những cơn mưa dầm dề như cuộn lòng chăng chớ
phù du ơi...điệp trùng cách trở
kỷ niệm có nhạt nhoà khi mùa gột rửa đến mòn vơi

Gom hết bung thùa đợi nắng ghé hong phơi
từng sợi tóc già nua cũng đến thì phai bạc
thời gian kỳ công vẽ lên sắc hương từng đồi mồi, hốc hác
có lẽ lúc người trở về không nhận rõ người xưa

Thôi, cất hết mỏi mòn vào góc tối.
được chưa
tô điểm lên môi một nụ cười xa vắng
gọi thời gian hãy vì ta... dù gượng trôi, thật chậm
cho ta xốc lại bước chân trần

Giấu nỗi đầy vơi khi bóng đổ chiều buông
khi ráng nhuộm đỏ xốn xang hừng sâu ánh mắt
khi chỉ còn ta và im lặng
giữa mênh mông...

Huỳnh Gia
15/07/2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét