Tôi nhặt chiều rắc vào những cơn mưa
hay đang rắc những giọt mưa vào buổi chiều trầm mặc
mong thời gian một lần thôi, đi vắng
cho tôi thêm một lần thôi, đứng đợi một người
Thời gian vô tình tan loãng phía xa trôi
có lẽ thời gian hồn nhiên không để ý
tôi tiếc nuối cầm trên tay nỗi xốn xang mộng mị
nỗi nhớ đôi khi như chiếc dằm đang lẫn trốn giữa đáy tim
Nghe dội lại một ngẩn ngơ từng tiếng vọng bước đêm
khi thêm một ngày mới bắt đầu treo sợi nắng vàng lên thềm vắng
chỉ có khoảng không gian im lặng
mùa dắt tay mùa thản nhiên cắm lên đời từng cột mốc
nỗi nhớ tuột dần trên con dốc hoang vu
Tôi mơ hồ nhặt lấy những hình như
có thể ngày mai... ngày kia.... hay những ngày sau đó nữa ...
người về bên thắp nồng lên ánh lửa
để rồi...
khi chiều đến. đêm lên. rồi bình minh gõ cửa
chỉ thấy một xa xăm trong thế giới rợp tiếng cười
Huỳnh Gia
07/07/2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét