Ở nơi này đông thấm lạnh rồi anh
cái lạnh cứ hồn nhiên len lõi từng vạt gió
mảng không gian bỏ ngõ
mặc sức xổ tung trời
xô bụi lốc
đuổi lá bay
Ở nơi này đông trống trải một vòng tay
Em chỉ biết tự thu mình co ro
tìm chút ấm
một nửa đông em chưa bao giờ rét đậm
nhưng bây giờ tím tái
nỗi nhớ ơi!
Khoảng cách từ xa một nửa khoảng trời
không bắt được nhịp cầu
nên không gian hụt hẫng
bỏ mùa đông lấn bấn
quấn riết nỗi bơ vơ
tê dại đến không ngờ
Nơi em bây giờ đông tràn lạnh câu thơ
từng khổ phong phanh
chống chọi mùa khổ sở
câu chữ nhả chưa tròn
dường đóng băng từng khối nhỏ
Em bất lực nhìn gió bỡn cợt
phả từng cơn
Huỳnh Gia
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét