Cuối cùng
ngày cũng dừng lại buổi chiều phai (*)
như cuộc tình ta xưa chưa một lần thốt lên câu hứa hẹn
cứ ngỡ thời gian trôi qua ...
dần dà lâu - quên bén
đâu hay day dứt nhớ đến không ngờ
ngày cũng dừng lại buổi chiều phai (*)
như cuộc tình ta xưa chưa một lần thốt lên câu hứa hẹn
cứ ngỡ thời gian trôi qua ...
dần dà lâu - quên bén
đâu hay day dứt nhớ đến không ngờ
Cuối cùng
rồi nơi tự chôn giấu cũng trống hoác trống huơ
dù những hạt bụi tháng ngày đã lấp chồng lên nhiều lớp
khép lại nửa trang đời
lắng nghe sương từng đợt
rơi vào khoảng hợt hời từng vốc nhỏ lạnh vương
rồi nơi tự chôn giấu cũng trống hoác trống huơ
dù những hạt bụi tháng ngày đã lấp chồng lên nhiều lớp
khép lại nửa trang đời
lắng nghe sương từng đợt
rơi vào khoảng hợt hời từng vốc nhỏ lạnh vương
Chiều nhuốm lên màu ráng đỏ
chán chường
hắt vào vách thời gian bóng mập mờ hư huyễn
có vẻ như nỗi yếu mềm luôn nhởn nhơ miền suy diễn
khiến em phải cậy nhờ gai lý trí cản bước chân
hắt vào vách thời gian bóng mập mờ hư huyễn
có vẻ như nỗi yếu mềm luôn nhởn nhơ miền suy diễn
khiến em phải cậy nhờ gai lý trí cản bước chân
Có tiếng vọng nào từ một phía
lần khân
cho em nhớ những buổi chiều
cùng bên anh sóng bước
ngượng nghịu nụ cười khéo che từng nhịp tim đuổi rượt
có phải không tình yêu - trò cút bắt dại khờ
cho em nhớ những buổi chiều
cùng bên anh sóng bước
ngượng nghịu nụ cười khéo che từng nhịp tim đuổi rượt
có phải không tình yêu - trò cút bắt dại khờ
Để đến bây giờ vướng víu mãi
câu thơ
trên một khoảnh vườn khuya
gió ru gầy từng con chữ
muốn tìm một nơi cho buổi muộn chiều cùng em ẩn trú
đêm muôn đời một khoảng lặng rất bình yên
trên một khoảnh vườn khuya
gió ru gầy từng con chữ
muốn tìm một nơi cho buổi muộn chiều cùng em ẩn trú
đêm muôn đời một khoảng lặng rất bình yên
Huỳnh Gia
12/11/2019
12/11/2019
(*) Ý thơ Rong Ca
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét