Thứ Tư, 13 tháng 11, 2019

Khúc mùa đông

( tình khúc mùa đông 14)


Mùa gội tóc xanh lên từng nỗi nhớ
những ngày trôi
lá rụng chạm chân chiều
như tiếng vọng
thời gian dần vụn vỡ
Ta chi hoài đi nhặt một tiếng yêu

Ta mải miết
mùa đông mờ mịt lối
vén màn sương chỉ thấy một nỗi buồn
cúi xuống dặn nỗi xa xăm vời vợi
nhẫn chờ đông giả lả nỗi vô thường

Bàn chân mỏi giữa muôn trùng giá rét
Ta tìm chi
lạc dấu tự lâu rồi
mùa bật khóc dỗi hờn
ta cuống quýt
lời vụng về ta dỗ khúc tình ơi!

Một lơ đễnh
khéo dài ra một kiếp
xin nhịp tim đừng héo úa đợi chờ
và như thế tôn thờ thần định mệnh
Người xa rồi ...
Ta còn mỗi câu thơ




Huỳnh Gia
11/11/2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét