Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2019

Vu vơ ngày nắng hạn






Có những lúc dửng dưng cùng mọi thứ
không tìm được gì vui để lừa dối nụ cười
ngồi bệt giữa lao xao đời
yên lặng
lắng nghe từng giọt nắng ấm loang rơi

Có những lúc thấy nỗi buồn như treo ngược
tựa cánh dơi trong bóng tối thăm dò
lần buông thỏng theo chiều thẳng đứng
vướng đinh ninh trên vách tín nhạt mờ

Là mùa nóng bức
là ta vu vơ
để rồi tựa một kẻ khờ lạc trôi
đi giữa con phố chật dấu chân người
nghe như vắng hẳn ngọt bùi sớt chia

Và rồi lười biếng
và rồi
mãi  ương ngạnh tiếc một thời đã xa
thế gian lừa phỉnh điêu ngoa
Ta như đứa trẻ thật thà cả tin

Tìm nơi đâu chốn yên bình
trốn con nắng quái đốt tình
mon men …
Người đã quen
Ta chưa quen
nên đau đáu trách
chiếc khoen luân hồi


Huỳnh Gia

25/04/2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét