Đêm
dịu dàng bàng bạc ánh trăng non
Trên
bậc thềm quen em thức chờ hoa nở
Chùm
hoa trắng nuột mong manh điểm tím màu nhung nhớ
Như
muốn thức cùng người đang canh giữ biển quê hương
Cây
bàng vuông vượt sóng biển về nguồn
Bàn
tay trân trọng ấm nồng. ấm nồng lần gửi gắm
Dù
nắng – gió mưa giông nguyên vẹn lòng
chăm bẵm
Mong
tán bàng vươn xanh. rộng mát khoảng yên bình
Cây
bàng vuông theo chân người về vùng đất Tây Ninh
Nơi
có con nắng ong ong nửa mùa khô gắt gỏng
Nơi
có những cơn mưa luân phiên mỗi chiều dầm dã đất
nay
đã bung đài xoè nhuỵ tím. đơm hoa
Hải
đảo chập chùng từng con sóng giao thoa
Biển
mặn mòi nuôi cây vươn tàng cao vững chải
Trước
mọi bão giông vẫn hiên ngang tồn tại
Như
những trái tim người lính thuỷ kiêu hùng
Nắng Tây Ninh khô ráp những ngày nung
Cây xoè rộng từng nhánh
thương nhánh nhớ
Mắt tím nhuỵ hoa vọng biển xa thầm nhắc
nhở
Đất mãi chung tình cùng
biển. đến ngàn năm
Kiên định vững tâm khoả
sóng cuộn
Giữ yên bờ …
Huỳnh Gia
10.04.2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét