Em
thu mình trong góc nhỏ
mùa
đông
nghe
gió hùa reo
thả vào đêm từng đợt lạnh
kéo
chiếc khăn len
quấn
thêm vòng ngăn cách
gió
chực xiên mành siết lạnh những làn hơi
Từ
xa xăm bóng ngày cũ buông rời
bàn
tay mảnh guộc gầy xoa dấu nhớ
trên
dốc đứng cụm dã quỳ bung nở
vàng
rực một màu
nhưng
nỗi nhớ vẫn xanh xao
Lang
thang chiều
sương
phủ nẻo ly tao
Đà
Lạt hoàng hôn
mây
trời giăng giăng xám
Từng
con dốc cheo leo
Nghiêng
bước nặng
Đà
Lạt có còn ai đứng đợi
mỗi
hoàng hôn
Huỳnh
Gia
15/10/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét