Em dằm trong bóng tối của màn đêm
Như con sâu ủ mình đợi
bình minh hửng nắng
Sáng thức dậy giữa
khoảng đời trống vắng
Nghe dường cơn rét mướt
luồn xiên
Có ấm đâu anh dù nắng đổ
nửa miền
Khi ngoài kia đang mưa phùn
gió bấc
Cơn lạnh hồn nhiên xổ tung
trời khoắn rộng
Em lẩn quẩn trong phòng
giả vờ như không hay
Mơ hồ trên triền dốc nhớ–
trượt dài
Bấu mốc thời gian đánh
dấu từng khoảng cách
Như chiếc lá khô trên hiên
chiều se lạnh
Vói nửa phiến còn xanh
níu tiếc phút lìa cành
Đông đã về – quàng khăn
ấm nghe anh
Ủ ấm nỗi u mê lỗi
lầm câu chờ đợi
Em gửi chút nắng hồng
còn hôi hổi
Vốc cạn tay chiều- giữ rịch suốt đêm thâu
Em dằm mình trong cơn lạnh
khát khao
Đời chia lối – ta hụt bàn
tay đợi
Thời gian quá vô tình –
không một lần nông nổi
Dạo khúc an bày- dù
biết lạnh tàn đông
Huỳnh Gia
15/10/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét