Không còn gì để có cớ mà mơ
em thả lòng trôi theo
tháng năm dài đăng đẵng
cánh Bằng lăng chiều nay
đã rơi đầy trên lối dẫn
hạ quá nửa mùa
bước chân cũ trùng xa
Kỷ niệm đã nhạt màu sau
những đợt gió lùa qua
con sáo qua sông giấu nhẹm
lần từ giã
nửa giận – nửa thương
biết câu gì cho hả dạ
lời nghẹn rát đau
mưa xốc giọt đổ dầm
Những đốm nắng vô tình
đốt bạc sợi tóc xanh
chiều lặng lẽ soi bóng
mình trong niềm ước
mảnh gương vỡ ai gắn lành
lặn được
thế cho nên buồn lặng
đến bây giờ
Không còn gì để làm nũng
với miền thơ
Em – thực tại
khép mình vào khuôn khổ
con sáo trong lồng đa đoan
từng trăn trở
như quên dần tiếng hót
gọi bình minh
Không còn gì để có cớ
Em xin …
lần mường tượng từ xa xăm
tiếng gọi
như an ủi rằng ta không có
lỗi
lỗi sợi tơ hồng không
khéo
lỏng mối se
Huỳnh Gia
25/05/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét