Em đi qua mùa mưa
bằng nỗi nhớ ngược chiều
đêm lặng lẽ giấu nửa trăng
vào góc tối
mây vụn rã hoà tan và vương
rối
trộn lẫn vào mằn mặn những
giọt rơi
Đi qua mùa mưa
quên khoác mảnh áo tơi
em mặc kệ những đợt run lẩy
bẩy
làn vải mỏng che nửa phần
trễ nãi
nửa thấm sâu dần
sâu thấm tận đáy tim
Hạt mưa mềm
nhưng đủ sức xô nghiêng
cuồn cuộn chảy
nhưng không xoá trôi từng
tiếc nhớ
chùm bong bóng sụt sùi
và tan vỡ
sơ xẩy lần xoay trượt dấu
ngỡ như đùa
Em nhót lòng đau như thể
đã vừa
vô tình xước mảnh dằm
trăng tuốt đêm gập gãy
cơn mưa lạ cũng vô tình
thì phải
đợi lên non thành vết sẹo
xối trêu đời
Em đi qua từng mùa
mong rũ bỏ khúc nôi
khơi ánh sáng mập mờ
vùng hy vọng
niềm thương nhớ đọng cô
thành khối rắn
lỏm bỏm rơi đều trên lối
cũ chiều nay
Như hoà tan vào nỗi nhớ
xanh gầy
xâm xấp ướt nỗi đơn côi
dàn trải
đêm dài thẳm - trong bóng
đêm sợ hãi
se thắt niềm đau trong cái
lạnh đàn hồi
Huỳnh Gia
20/05/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét