Bước chân
sắp chạm cuối đường
mỏi
dường chớm mỏi
nỗi buồn bụi tung
Bao nhiêu ước vọng
đã từng
theo con trốt
xoáy
phía trùng khơi
xa
Ngập ngừng
nhẩm đếm
thì ra
vẫn còn sót
một lần ta nợ người
Trả sao cho hết
để rồi
khoả êm giòng chảy
biển dôi sóng tràn
Tháng ba
bếp nắng đỏ than
cơn mưa đi vắng
trễ tràng - mùa trông
Kệ mùa trăn trở
được không
ta buông nỗi nhớ
giữa mông mênh đời
Huỳnh Gia
19/03/2018

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét