Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Rong hoang





Ta muốn một lần yếu đuối
nép vào đêm
tận hưởng chút ngọt ngào từ bờ môi run rẩy
tận hưởng ngọn lửa đam mê đang phừng phực cháy
thoát ...
như giòng dung nham thoát khỏi chốn ngục tù

Ta muốn một lần cùng dắt tay
ngao du
khắp hang cùng ngõ hẹp
xổ tung chiếc áo hàng ngày luôn thẳng nếp
vò nát mớ đoan trang

Ta muốn một lần rong hoang
nằm đợi nắng lên
chờ chiều lặn
trên triền thảo nguyên xanh ngát
hay trên bờ vai sương bàng bạc
ôm đêm ngủ vùi

Ta muốn vẽ chiếc mặt cười
trên bìa giấy cứng
luồn dây đeo
hùa theo trò thực dụng
người bày
chiếc mặt nạ nhăn nheo
kệ giọt nước mắt chán chường phía trong rơi
mặc kệ ..!

Ơi !
tình đời ai xéo
nát tơi
ai trộn nóng - lạnh đan xen
bằng những gam màu hỗn tạp
đến khi cần câu hồi đáp
lặng im ?

Ơi !
ai đẽo gọt trái tim
từng ngày ... từng ngày
dần méo mó
chút đa đoan còn đó
tự Ta bắt bẻ
tự Ta buồn ...

Đám cỏ dại đang nằm  sưởi nắng bên đường
run lên cười nắc nẻ
thách thức ...
bước chân chựng lại
ngượng ngùng
nẻo rong hoang vô hình co rúm
thảm thương ...


Huỳnh Gia
16/04/2015

4 nhận xét:

  1. Cứ tự nhiên......chẵng ai cấm cản (hehe) !!!

    Trả lờiXóa
  2. đọc thơ cũng muốn rong hoang theo nàng hiiii

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ ! lâu lâu cho em phá phách xíu rồi thùy mị lại chị Ngọc Lam

      Xóa