Ai bày ra hai mảnh ghép
một lần chạm vạch khát khao
mở toang khoảng trời chật hẹp
trút tình
vào cốc rượu đau
Nốc cạn cho lần có thể
cơn say lẩn trốn lời nguyền
lảo đảo buông từng không thể
bổ tìm lối rẽ bình yên
Cửa cuộc đời lần đóng mở
lao mình
khỏi góc trời riêng
như loài thiêu thân chết dở
cuối đầu xin tội linh thiêng
Vô tình
chi lần trượt dốc
nát bươm mảnh ghép lỡ lầm
cuối nhặt phần chưa rệu mục
giấu vào cuối nẻo hư không
Cố công ghép không vừa vặn
góc vêu -
góc dạt - góc mòn
Dù gắng gọt - bào - xoay - xoắn
Vẫn thừa một góc phẳng trơn
Bản năng thật thà đến tội
không ngăn từng mạch máu tràn
không ru
lòng chờ gió nổi
đốt tàn cỏ dại đồng hoang
Thì thôi
yêu thương hóa suối
xuôi nguồn trả lại biển khơi
mượn sóng vỗ về an ủi
rồi chôn kín tận đáy bồi
Huỳnh Gia
14/04/2015
( Tặng không thể và có thể )

Em thăm chị đọc thơ hay ạ!
Trả lờiXóaTháng 5 lên TN họp mặt Đất Đứng đi em !
Xóa