Đừng đợi nữa em !
Nắng đã ngúng nguẩy rời tay ta sau một lần buông bỏ
Đừng hối hả từng chiều chạy ào ra ngõ
Chấp chới lòng chờ đợi một dấu môi
Đừng gọi ...
Nắng không về đâu
hôm qua nắng đã chết rồi
Khi cơn mưa
bạc bẽo thẳng bưng đổ tràn từng dội nước
Nắng gục chết ngỡ ngàng sau một lần ngã trượt
Giữa đồng hoang
Đừng đợi giấc mơ ngoan
Vực dậy những khuya vô tình lay tỉnh - thức
Khi mỗi một khắc của ngày chực vùi ta vào bất lực
nhằm chôn kín chuyện hôm qua
Xin ru nắng ngủ say
dẫu bằng tiếng ru nhạt nhòa
Có lẽ dưới lớp áo thiên thu
nắng mỉm cười toại nguyện
cạn miền du viễn
hạnh phúc ngỡ như còn vương ấm một bờ vai
Và có thể ngày mai
Lỡ như có một ai đặt vào nắng chiếc hôn tái sinh
Ta nói " lỡ ..."
Nắng lại mở mắt hồn nhiên nhìn cuộc đời bỡ ngỡ
Khi đó bóng tình yêu sẽ men theo nắng
quay về
quay về
Con nắng là như thế
vốn u mê
Đừng em !
Đừng phơi hết bộn bề
Huỳnh Gia
28/04/2015

Em thăm chị, ngày nghỉ vui chị ạ!
Trả lờiXóaChị ít vào đây nên hồi âm chậm . Ngày vui nha em !
Xóa