Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Tình khúc tặng mùa đông - tình khúc số 3



Đông ...
cơn bấc hồn nhiên thả chút se se
không đủ buốt
thảm lá mùa thu vừa trút hôm qua chưa kịp khô 
khi ráng chiều thoi thóp 
khẽ cựa mình

Đông ...
sương phủ đầy trên con phố vừa đó chớm bình minh
che mất bóng đóa dã quỳ đang khoe màu bên vách núi
tia nắng cuối cùng co tròn bên góc cũi
chờ ru giấc ngủ đêm 

Đông ..
chênh chếch vệt trăng liềm
cột khói hình đám mây vô tình vẽ vòng 
trên khoảng vắng 
một chiếc vòng lẩn quẩn 
nhốt chặt hạt sương đang giật mình thức giấc
Để rồi ...
ngột ngạt nỗi đa đoan 

Đông ...
mùa cạn 
gió phiêu hoang 



Huỳnh Gia 


12/12/2014


12 nhận xét:

  1. Sương phủ đầy trên con phố vừa đó chớm bình minh
    Che khuất bóng đóa dã quỳ đang khoe màu bên vách núi
    Tia nắng cuối cùng co tròn bên góc cũi
    chờ ru giấc ngủ đêm

    Hay nè chị! An lành chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị mới vừa đi đám cưới con anh Tài về , đông dường ấm hơn một chút đó em

      Xóa
  2. Chào chị! Nhiều tình khúc đông quá! Bộ thích lạnh lẽo hay sao mà nhiều tình khúc vậy? Trải nghiệm nhiều em thấy Thơ chị mượt mà nhưng lạnh quá . Mùa Xuân nha chị . Thân . Em MT

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị vốn thích mùa đông hơn các mùa dù biết đông nơi mình không hề lạnh , có lẽ vì thế thơ chị luôn tìm một chút lạnh . Cảm ơn em nhé !

      Xóa
  3. Đông ...
    mùa cạn
    gió phiêu hoang

    Trả lờiXóa
  4. Sáng nay có chút đông về ở chỗ em rồi đó chị. hơi se se tí thui, nhưng cũng đủ làm cho người ta ...mơ một bàn tay ấm ghê chị ui.
    Đọc thơ rùi, hông biết nói gì nữa, đợi tối nay chạy ra coi trên trời có " vệt trăng liềm " nào không nè chị iu ui !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiện giờ gió bên ngoài ù ù , trong nhà không thấy lạnh nhưng ra ngoài đường thì khó mà không khoanh tay co ro . Chị thích thú ...

      Xóa
  5. Thời tiết và cảnh vật chuyển mùa nên thơ quá !

    Trả lờiXóa
  6. Đông ..
    chênh chếch vệt trăng liềm
    cột khói hình đám mây vô tình vẽ vòng
    trên khoảng vắng
    một chiếc vòng lẩn quẩn
    nhốt chặt hạt sương đang giật mình thức giấc
    Để rồi ...
    ngột ngạt nỗi đa đoan

    Đông ...
    mùa cạn
    gió phiêu hoang

    Tuyệt !
    Mở rộng để tràn cung bậc. Có nhiều điều không nói mà hiển hiện...bên trong từng câu chữ.

    Trả lờiXóa