Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Chuyện kể từ một chuyến đi



alt

Trước thềm UBND xã
 ..................................

Chuyện kể từ một chuyến đi .

Tôi đã từng nghe và hiểu như thế nào là " đi một ngày đàng - học một sàng khôn " - thế nào là " Cái khó bó cái khôn "... Nhưng có đôi lúc cụm từ " cơm - gạo - áo - tiền " cứ như là một sợi dây thừng vô hình nhưng chắc chắn cột chặt đôi bàn chân lại với nhau ... để rồi chính từ những mảng vụn vặt mang tên " cái khó " của đời thường đã âm thầm tự kết nối lại với nhau thành một bàn tay đầy sức mạnh lúc nào cũng nhanh hơn , ngăn cản hết thảy những đam mê - khát vọng của một con người.

Mãi cho đến hôm nay sau khi bức ra để tháp tùng một chuyến đi ngắn , tôi hiểu thêm rằng xung quanh mình vẫn còn nhiều lắm những đau đáu của nỗi lo  . Sự đau đáu ấy càng rõ nét hơn khi tôi và mọi người trong đoàn thực tế sáng tác được một nông dân địa phương mời nếm thử những trái cà na xanh vừa mới hái , để như anh nói : " biết được trái cà na chưa được muối đường nó có hương vị đặc biệt như thế nào " . Không biết cảm nhận của mọi người ra sao , riêng tôi nhận thấy một điều : " chính ở bên trong lớp vỏ màu xanh căng mơn mởn tượng trưng cho niềm tin và hy vọng của những chùm cà na đang treo lủng lẳng dọc ven kinh kia là vị chát chua buốt lưỡi của sự từng trải đã được khéo léo bao che pha trộn ... như một kiểu giả vờ ..."

-------------------------

Đúng 6 giờ sáng - tôi có mặt tại điểm hẹn để bắt đầu một chuyến hành trình được gói gọn trong một ngày nhằm bổ xung kiến thức thực tế cho những bài viết mới . Chiếc xe mười lăm chỗ ngồi rộng rãi và mát mẻ thỉnh thoảng dừng rải rác từ Hòa Thành đến Trường Đông rồi Vên Vên - Gò Dầu để đón các anh chị em nằm trong danh sách nhóm đi thực tế xã Phước Lưu thuộc huyện Trảng Bàng ...Tôi rất dở trong việc định hướng các tuyến đường nên suốt mấy giờ đồng hồ ngồi trên xe chỉ có thể lặng im ngắm nhìn khung cảnh qua khuôn kính thoát hiểm  ...

Khu dân cư bắt đầu lùi dần ... lùi dần ...

 Bây giờ hai bên đường trước tầm mắt của tôi chỉ còn lại một màu xanh ngút ngát và rợp gió của những cánh đồng bao la đang đơm trĩu những hạt lúa non ... 


Nghe tiếng còi xe xin đường , những đàn vịt nuôi đang chạy rong trên bờ đê hoảng loạn gọi nhau chao chác  . Phía xa xa trên những cánh đồng vừa mới thu hoạch còn đầy gốc rạ , từng đàn bò ung dung gặm cỏ mặc kệ mọi thứ đang xảy ra xung quanh  ...


Những chiếc máy ảnh trên xe liên tục nhá lên ... nhá lên ... tách ... tách ... Tiếc là tôi không có được cái máy ảnh nào để ghi lại khung cảnh yên bình của đồng quê kia ...
 Đến lối rẽ , chú tài xế giảm nhẹ tốc độ và tập trung tay lái bởi vì bắt đầu từ đây chỉ còn những con đường được bồi đắp bằng sỏi đỏ và đất sét rất dễ trượt bánh xe ...

Sau một chặng đường đất đỏ ngoằng ngoèo khá dài  , cuối cùng chúng tôi đã đến trước trụ sở khang trang của UBND xã Phước Lưu . Sự xuất hiện của đoàn thực tế đối với các anh có lẽ giống như một cơn gió mát tạt vào buổi trưa hè oi bức , chúng tôi được đón tiếp rất nồng hậu bằng những cái siết tay thân tình như những người bạn lâu ngày mới gặp . Sau màn trà nước , chúng tôi được hướng dẫn vào một phòng họp để trao đổi  lấy số liệu cho bài thu hoạch .

 Mặc dù giống như mọi người , tôi cũng chăm chú ghi ghi chép chép , nhưng với suy nghĩ của riêng tôi thì những xấp báo cáo chung chung chứa chi chít số liệu kia suy cho cùng cũng chỉ nằm trong phạm vi hình thức . Những gì tôi muốn nhìn thấy không phải là những con số chết được liệt kê thật chi tiết ...mà là những thứ khác ...

Buổi tiếp xúc diễn ra khá nhanh , sau đó theo yêu cầu của trưởng đoàn , các anh đã cử người đưa chúng tôi đến thăm những gia đình được xem là "vượt lên chính mình " . Con đường dẫn đến nhà những người nông dân ấy quả thật là rất gian nan , chú tài xế đành lắc đầu chịu thua trước độ trơn trợt của con đường đất đỏ đang thi công và yêu cầu chúng tôi phải xuống xe lội bộ thêm khoảng 2km để đến nơi nếu không muốn tất cả lăn đùng xuống ruộng ...

Nhìn con đường đỏ hoạch còn ẩm nước lỏm chỏm những viên đất sét chưa kịp lu phẳng sau trận mưa đêm trước , chúng tôi muốn chùng bước ... Nhưng rồi  " đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi ..."

 Đã đi rồi thì phải đi cho tới ...Thế là giữa trời nắng chang chang , mười mấy con người cả già lẫn trẻ giống hệt như nhóm bụi đời đang lang thang . Ai có mang theo nón hoặc dù thì đỡ khổ , còn những ai đi đầu trần thì ráng lục lọi trong túi xách cá nhân tìm bất kỳ thứ gì có thể để che nắng và ...rồng rắn  ... tiến lên ...

Tội nghiệp nhất là hai cô giáo trẻ  thích làm đẹp đang điệu đà với chiếc dù nghiêng nghiêng trong nắng lại phải lóng ngóng mãi với đôi guốc cao gót cố lê từng bước một .Tôi bất giác bật cười nói vui : 

- " Đi thực tế lần này chị sẽ không viết gì ngoài đề tài hai đôi guốc cao gót kia " ...

Được một đoạn khá xa tất cả đều thấm mệt và khát , nhìn thấy thấp thoáng một cái quán nước mía  tất cả mừng rỡ rảo bước thật nhanh ... Ai ngờ đến nơi thì ...cánh cửa nhà bị khóa chặt ( chắc là chủ nhà đang ra đồng ) , một anh trong đoàn đánh liều mở nắp chiếc thùng nước đá , may sao vẫn còn sót lại một cục tròn tròn bằng nắm tay ...Vậy là mỗi người hớp một ngụm nhỏ để lấy sức .

Ôi ! nghe thấm thía vô cùng cụm từ :" tình đồng chí " ...

Đến nơi , chúng tôi được chủ nhà đón tiếp bằng dĩa mít vườn chín mùi thơm phức và ngọt lịm . Tinh ý hơn , vợ chú chủ nhà mang vội ra mấy xấp bánh tráng kèm chén muối rang đặc sản . Thế là một phần vì đói , một phần vì món bánh tráng muối ớt kia không kém phần hấp dẫn , mọi người chia nhau cuốn lấy cuốn để ... Trong một loáng , xấp bánh tráng dầy cộm đã hết sạch ...

Bắt đầu câu chuyện , như được dịp để trải lòng chú chủ nhà và các anh BLĐ xã nói với chúng tôi hết điều này đến việc khác xung quanh những khó khăn mà người nông dân vùng đất này đang phải nếm trải . Rằng nếu chỉ trông nhờ vào những vụ mùa kia thì số lúa thu hoạch không bao giờ đủ để trang trải cho hàng loạt những chi tiêu của cuộc sống đời thường . Rằng đã có người do nuôi con học đại học đành mang bán đứt mấy mẫu ruộng sau đó phải tìm kế sinh nhai bằng việc đi làm thuê làm mướn . Rằng nẩy sinh ý tưởng làm kinh tế phụ bằng cách nuôi lươn thì con giống cứ nâng giá lên gấp đôi gấp ba sau mỗi lần thu hoạch trong khi giá bán ra ở chợ luôn nằm ở chiều hướng cân bằng hoặc đi xuống . Rằng trồng thuốc lá vàng nguồn thu có khá hơn một chút nhưng liệu ngày mai, ngày kia có còn nhà máy thuốc lá  nào thu mua nữa hay không ... v...v...

 Chú và các anh nói rất nhiều , như muốn trút hết những gì đang bị đè nặng trong lòng , như là chúng tôi có thể giúp được chú và mọi người mang những đau đáu lo toan kia gửi đến các cấp có thẩm quyền để từ đó có thể xoay chuyển được tất cả mọi thứ ...

 Chúng tôi lắng nghe , chúng tôi đặt câu hỏi , chúng tôi ghi chép lại tất cả ... Nhưng có một điều chúng tôi không thể nói rõ cùng chú  rằng chỉ là những con chữ abc ...kia , độ cân nặng của chúng ít nhiều vẫn còn bị hạn chế , rằng chúng tôi vẫn sẽ viết - sẽ kể ... nhưng kết quả luôn luôn là một ẩn số còn đang nằm ở phía trước ...Dù sao đi nữa , niềm hy vọng cho một ngày mai tươi sáng để vươn lên thoát nghèo vẫn là điều có thể .

Sau buổi hàn huyên ấy , chú chủ nhà ngại chúng tôi sẽ phải thêm vất vả khi lội ngược mấy km đầy sét đỏ trên con đường quay trở lại UB xã khi ngoài trời vừa dứt chập một trận mưa mới nên nhờ người đưa chúng tôi đi đường tắt bằng ...xuồng máy . Vốn không hề biết bơi và cũng chưa lần nào đi đường thủy bằng phương tiện này nên tôi hơi sợ ,cứ lần dò từng bước để ... bò xuống và sau khi biết thêm cái cảm giác rất thú vị " vừa tắm mưa rào vừa lướt băng băng trên sóng nước" ... tôi lại phải lọ mọ ...bò lên bờ .

 Do chưa quen chuyện bước lên bước xuống ghe xuồng nên suýt chút nữa tôi bị té lật nhào ngay trên mép nước nếu một người anh đi chung đoàn không kịp nắm tay để kéo lên . Hú vía ...
Sau bữa ăn trưa rất chu đáo của xã , chúng tôi đi thăm tháp cổ Bình Thạnh , giao lưu cùng các anh chị CLB thơ Bình Thạnh và ra về  . 

Chia tay ,chúng tôi mang theo về những hình ảnh thật đẹp và đáng nhớ của một chuyến đi kèm theo một lời hứa hẹn ...

Có một điều khiến tôi chú ý nhất lúc xe lăn bánh quay trở về - đó chính là nụ cười thật hiền kèm cái vẫy tay đưa tiễn đầy tin tưởng của chàng trai trẻ đang mang nặng trọng trách phải cố gắng xoay vần sao cho cuộc sống của người nông dân được sung túc hơn , ấm no hơn . Liệu với chức vị phó chủ tịch xã - anh có làm được điều ấy không ? 

 Tôi và hẳn có nhiều người nghĩ giống như tôi rằng : " Thời gian sẽ ủng hộ anh ". 

Và một ngày mai quay lại , có thể những con đường đất đỏ  kia  sẽ thay bằng con đường trải nhựa bằng phẳng ,những cánh đồng lúa kia sẽ xanh hơn - dày hơn và trĩu hạt hơn ... Những quả cà na kia cho dù không thể thay được vị chua và chát từng trải , nhưng lớp vỏ bao quanh kia sẽ xanh hơn - căng hơn ...Giống như niềm tin và sức sống luôn luôn xanh ngời màu xanh đất Trảng 

Hãy yên lòng đất Trảng nhé !




Viết xong lúc 14h ngày 26/07/2013 


Huỳnh Gia

==================

Vài hình ảnh lưu lại của ngày 24/07/2013





alt
Không khí hơi trang nghiêm nhỉ !
alt
Ai cũng chăm chú ghi ghi chép chép ...


alt
Cả đoàn chụp ảnh lưu niệm ở xã Phước Lưu

================================



Đường đi khó - không khó vì đang mưa hay nắng - mà khó vì đất sình lưu luyến mãi ... không ... tha ... hehe


lưu
Vẫy tay chào ...




Quán nước mía không có chủ - May sao còn đc cục nước đá bằng nắm tay - chia nhau mà uống . Thương không ?



alt

Một chiếc cầu bê tông đơn giản chính là món quà lớn của người dân nơi đây


Trên những nẻo đường quê hương

lưu

 Cứu đói bằng cách này đây ...


Lần đầu tiên đi xuồng máy sợ quá bám chặt vào hai bên mạn . Đố ai gỡ ra đc .. hehe ...

lưu

Lọ mọ bò  xuống xuồng

====================


alt
Cafe trước khi đi thăm tháp cổ Bình Thạnh 



Tháp cổ Bình Thạnh 

Ủa  ! sao hai chị em mình bỏ em gái nhỏ đứng bơ vơ vậy cà . Mê chụp hình đâu có hay biết gì đâu . hihi ...

 
Đại diện nhóm nhận món quà nhỏ từ chị Xuân Khanh .Lúc này ai cũng bơ phờ vì mệt hết rồi ...



 
 Sinh hoạt văn nghệ cùng nhóm thơ Bình Thạnh trong khuôn viên tháp cổ


===============
P/S :

Một số ảnh xin từ anh 2 Phùng Phương Qúy
Một số xin từ blog chị Xuân Khanh vì HG không có tiền mua máy ... hic ...hic ... 


==================================








Cho một lần ta đến...
 
 
Đất Trảng - một lần ta được đến thăm 
Đường trơn trợt níu nghiêng bàn chân bước 
Nắng chang chang , giọt mồ hôi thấm ướt
 Từng bụi lúa ven đê khẽ cọ quẹt trêu đùa

Vài đám mưa rào chọc tức ngọn gió trưa 
Ngầm thách thức những bàn chân hăm hở 
Như muốn nhắc: " vẫn còn nhiều trăn trở "
Sau nụ cười chân chất - phút vẫy tay

Đất Trảng chưa quen tô vẽ tiếng thở dài 
Đau đáu nỗi bất an - hằn sâu từng đuôi mắt
Phát họa tương lai bằng gam màu đơn giản nhất
Hy vọng một ngày hơn hớn nụ cười tươi 

Được giấu che trong lớp vỏ xanh ngời
Là vị chát - chua buốt tê đầu lưỡi .
Có phải trái cà na muốn thay người câu nhắn gửi 
Rằng những con đường cần chinh phục vẫn còn kia ?
 
Xa hút cái vẫy tay - chào tạm biệt ! ta về 
Dường đã lây lan nỗi lo từ đất Trảng
Đêm nghe gió thổi vào mùa loang loáng
Thầm mong mỏi một điều :
" mưa nắng chớ dở ương "

Rồi ta sẽ về thăm lại đất Trảng thân thương
Nơi mới gặp lần đầu - tưởng chừng thân quen lắm
Khi ấy lúa sẽ tràn sân - cười reo cùng hạt nắng
Và con đường đất hôm nay sẽ thơm hắc mùi dầu ...

 
Đất Trảng yên lòng đợi nhé ! chẳng còn lâu ...

27/07/2013

Huỳnh Gia


=================== 




  ( Viết sau chuyến thực tế xã Phước Lưu - Trảng Bàng ngày 24/07/2013 )
 
 

lưu

18 nhận xét:

  1. Những hình ảnh đẹp và vui quá ! Chúc Huỳnh mãi có những gặp gở thân tình và luôn hạnh phúc , Huỳnh nhé ! Thân mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những chuyến " du lịch bụi " kiểu này sẽ trở nên thường xuyên hơn nếu HG có nhiều điều kiện để tham gia , tiếc một điều là HG vẫn còn nặng nợ áo cơm quá nên chắc là không có mặt được nhiều đâu , đành phải chờ vài năm nữa thôi bạn tôi ạ !

      Xóa
  2. Đi thì ít mà cảm nhận thật nhiều! Xâm nhập thực tế cuộc sống mới thấy rằng mình còn hạnh phúc hơn khối người, muội nhỉ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HSV xem tháp cổ có giống tháp Chàm không? Tháp Chăm mình tưởng chỉ có từ Ninh Thuận trở ra? Thú vị thật!

      Xóa
    2. Nhìn tổng thể kiến trúc tháp này rất khác với tháp Chàm từ Ninh Thuận trở ra, nhất là phần mái anh Nguho ạ! Có lẽ nó thuộc một tầng văn hóa khác.

      Xóa
  3. Từ bây giờ mới bắt đầu đi ... liệu có được xem là muộn không huynh ơi !

    Trả lờiXóa
  4. một chuyến đi đầy ý nghĩa, chúc mừng bạn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu Mộc có mặt ở TN có khi HG sẽ mời anh cùng tháp tùng để hiểu thêm về con người và vùng đất TN .

      Xóa
  5. Một chuyến đi thực tế thật nhiều cảm xúc mới mẻ,những bức hình chụp thật đẹp chị ah, cám ơn đã ghé sang thăm chúc chị mãi xinh tươi, vui vẻ và tràn đầy yêu thương..!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HG cảm ơn gaigia . Hai mấy năm về trước HG cũng đc đi khá nhiều nơi nhưng ở trong hoàn cảnh khác . Bẵng đi một thời rất dài về vườn ở ẩn , bây giờ mới có dịp đc đi lại như thế này , nhưng chắc là không dám đi xa và dài ngày vì vẫn còn nặng nợ cơm áo bạn ạ ...
      CN thư giãn nhé !

      Xóa
  6. Em gái chị thật đa cảm. cám ơn em đã có những chia sẻ với người dân vùng quê của chị. Hy vọng tương lai sẽ xán lạng hơn.
    Em giỏi ghê đã viết được nhiều hơn dự tính rối đó. Còn chị vẫn chưa có chữ nào nè hic hic....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết liền để không thôi quên chị ơi ! ... hihi . Vẫn còn chỉnh sửa dài dài ...

      Chị nếu muốn viết thì phải viết về chuyện khác vì viết cho vùng quê của mình chị đã viết nhiều rồi .

      À ! chị cho em xin tấm ảnh chụp 2 chị em mình trên chiếc cầu hén !

      Xóa
  7. Sang thăm em để cảm nhận niềm trăn trở sau một chuyến đi, chúc em luôn bình an em nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm nhận được nhiều bởi vì ngày xưa em cũng đã từng trải qua những tháng ngày cực khổ anh ạ ! Nông dân suy cho cùng vẫn là thành phần chịu nhiều thiệt thòi nhất cho dù nghề nông bao giờ cũng là nghề chính .

      Xóa
  8. Một chuyến đi thú vị và bổ ích.
    Ở đồng bằng sông Cửu Long người ta gọi nó là chiếc VỎ LÃI, chiếc xuồng thường nhỏ hơn. Vỏ lãi có nguồn gốc đâu từ Thái Lan, nó thon, dài nên "chạy" rất nhanh, ngày xưa được đóng bằng gỗ, nay được chế tạo bằng composite.
    Vậy thì...ở Tây Ninh cũng có tháp Chàm sao? Mình tưởng chỉ có từ Phan Rang, Ninh Thuận, trở ra mới có. Phải chi mình được chiêm ngưỡng nó một lần cho biết.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tháp này nằm trong quần thể di tích Óc Eo được công nhận khu di tích quốc gia rồi huynh ạ ! Từ Sài Gòn đến khu di tích này rất gần bởi vì nó nằm ở huyện Trảng Bàng . Lúc nào đi đc hãy liên lạc với chị Xuân Khanh , chị đưa đến tận nơi cho biết . Vẫn còn mấy cái nền được quây rào bảo vệ nhưng LĐ tỉnh em hình như vẫn chưa quan tâm hoặc chưa có kinh phí nên chưa thấy kế hoạch gì cho việc trùng tu , phục chế ... Nghe uổng quá

      Xóa
  9. Em cũng khoái được đi đây đi đó lắm chị ơi! Nếu em mà làm nghề nhà báo thì chắc làn em sẽ được đi nhiều chị nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị HG cũng ko phải nhà báo , chỉ tháp tùng cùng hội VHNT tập tành viết lách chút đỉnh thôi

      Xóa