Thu biết không ! hạ sắp sửa đi rồi
Nắng cũng gượng cho mây chiều phơi tóc
Mưa dường đang thấm buồn tràn mặt đất
Khúc vô thường - gió trầm giọng ưu tư .
Thu biết không ! có nỗi nhớ dường như ...
Đứng yên lặng vô hình trong bóng tối
Ta xua tay - cố quên lời xin lỗi ...
Mà không hay từ ấy nợ ngôn từ.
Đứng yên lặng vô hình trong bóng tối
Ta xua tay - cố quên lời xin lỗi ...
Mà không hay từ ấy nợ ngôn từ.
Thu biết không ! đánh thức giấc mộng hư ...
Để từ đó mỗi Thu về se lạnh
Đêm vô thức bước về miền hư ảnh
Đêm vô thức bước về miền hư ảnh
Điểm tựa nào ta gửi tiếng cười vui ?
Thu biết không ! từ lối rẽ chia đôi
Nắng cũng biếng , đôi má dần phai nhạt
Chỉ có mưa âm thầm rơi ...đều hạt .
Trên lối về đơn lẻ bóng người đi
Nắng cũng biếng , đôi má dần phai nhạt
Chỉ có mưa âm thầm rơi ...đều hạt .
Trên lối về đơn lẻ bóng người đi
Thu biết không nỗi nhớ vốn ngu si
Dai dẵng lắm ...cho dù mưa muốn xóa
Nên đôi lúc thấy nụ cười rất lạ
Như ngây ngô giữa con phố đông người
Hạ vô tình ...
Thu đứng đợi ...
Mưa rơi ...
Dai dẵng lắm ...cho dù mưa muốn xóa
Nên đôi lúc thấy nụ cười rất lạ
Như ngây ngô giữa con phố đông người
Hạ vô tình ...
Thu đứng đợi ...
Mưa rơi ...
Viễn Du
=====================
Thôi kệ !
Những ngày tháng ngọt ngào giờ đã ngút ngàn xa
Còn lại dư âm...
Đeo đẳng bên lòng từng đêm trăn trở
Khoảnh khắc lặng yên
Còn lại dư âm...
Đeo đẳng bên lòng từng đêm trăn trở
Khoảnh khắc lặng yên
nặng nề buông tiếng thở
Đã xa rồi...
Nuối tiếc chỉ bằng không
Một chút hư tình sao buộc chặt bước chân
Kẽ lãng du hẳn đâu nào hay biết
Trong cuộc tình này
ai là người thua thiệt
Ai nhẹ nhàng đối diện với lãng quên ?
Mang hết nỗi lòng...
mang gởi vào khoảng trống của màn đêm
Ký ức rơi đầy giữa không gian buồn lắng
Đôi tay bé
biết làm sao thu nhặt
Đã xa rồi...
Nuối tiếc chỉ bằng không
Một chút hư tình sao buộc chặt bước chân
Kẽ lãng du hẳn đâu nào hay biết
Trong cuộc tình này
ai là người thua thiệt
Ai nhẹ nhàng đối diện với lãng quên ?
Mang hết nỗi lòng...
mang gởi vào khoảng trống của màn đêm
Ký ức rơi đầy giữa không gian buồn lắng
Đôi tay bé
biết làm sao thu nhặt
Từng mảnh vụn nỗi buồn đang vương đọng dấu chân đi
Ở phía không nhau - anh đến làm gì
Cho những lời ru vọng về nơi quạnh vắng
Một thoáng xôn xao...
rồi chìm vào thinh lặng
Cho đêm tối ngại ngần che giấu nỗi băn khoăn
Ngày xưa ơi ! màu hoa tím phai dần...
Thế là hết...
có phải chăng duyên phận ?
Vấn vương lắm để rồi ôm sầu hận
Cõi mộng đêm về...trầm mặc bản tình ca .
Ngày xưa ơi ! nỗi nhớ chực vỡ òa
Em cố nén - nén sâu từng giọt lệ
Lòng cố dặn lòng :
"anh quên rồi .Thôi kệ !
Một thoáng xôn xao...
rồi chìm vào thinh lặng
Cho đêm tối ngại ngần che giấu nỗi băn khoăn
Ngày xưa ơi ! màu hoa tím phai dần...
Thế là hết...
có phải chăng duyên phận ?
Vấn vương lắm để rồi ôm sầu hận
Cõi mộng đêm về...trầm mặc bản tình ca .
Ngày xưa ơi ! nỗi nhớ chực vỡ òa
Em cố nén - nén sâu từng giọt lệ
Lòng cố dặn lòng :
"anh quên rồi .Thôi kệ !
Thu hãy dặn bốn mùa khuyên kỷ niệm
ngủ ngoan .
Viễn Du
2006
( Chỉnh sửa tháng 7-2013 )
Huỳnh Gia

( Chỉnh sửa tháng 7-2013 )
Huỳnh Gia
==================
Tự nhiên ...
Tự nhiên muốn viết về những cơn mưa .
Còn rơi rớt trong những chiều cuối hạ .
Trong một thoáng giật mình, tuôn xối xả .
Còn rơi rớt trong những chiều cuối hạ .
Trong một thoáng giật mình, tuôn xối xả .
Như sợ mùa thu lấy mất những giọt buồn .
Tự nhiên nghe thèm hơi ấm một nụ hôn ...
Để cảm thấy tình yêu còn đâu đấy .
Dưng nhìn lại , bóng nụ cừơi trống trải .
Đêm thật dài ... xa vắng một giấc mơ
Để cảm thấy tình yêu còn đâu đấy .
Dưng nhìn lại , bóng nụ cừơi trống trải .
Đêm thật dài ... xa vắng một giấc mơ
Cơn gió giao mùa ngấp nghé những vần thơ
Gọi thu đến ru lá về với cội ...
Nghe dường như có điều gì muốn nói ...
Gọi thu đến ru lá về với cội ...
Nghe dường như có điều gì muốn nói ...
Quên mất rồi từ chiếc lá thu bay !?
Tự nhiên muốn pha màu tô lại hồn mây
Đang mê ngủ trong buổi chiều nhạt nắng
Và đánh thức nỗi buồn vương ánh mắt
Để thu về không có cớ chao nghiêng
Đang mê ngủ trong buổi chiều nhạt nắng
Và đánh thức nỗi buồn vương ánh mắt
Để thu về không có cớ chao nghiêng
...
Tự nhiên nghe cần bàn tay nắm ...bình yên ...
Viễn Du
2006
========================
Rơi ...
Ta đủ tự tin để giấu diếm nỗi buồn
Nhưng chưa đủ nắng để hơ cho nỗi buồn bớt lạnh
Ừ ! có lẽ vì ta và trái tim rất mảnh
Nên mặt trái cuộc đời quất mạnh ...
Nhưng chưa đủ nắng để hơ cho nỗi buồn bớt lạnh
Ừ ! có lẽ vì ta và trái tim rất mảnh
Nên mặt trái cuộc đời quất mạnh ...
buột tiếng : đau !
Ngày hôm qua ...
thà đừng bao giờ vô ý bước qua nhau
Để bây giờ ...
vất vưởng lang thang như một tên hành khất
Xin mọi ngừoi bố thí một niềm tin đã mất
Đáp lại chỉ là ...
những ánh mắt thản nhiên
Ta tự ráp vần cho hai chữ "bình yên"
Bằng tất cả những gì hôm nay còn sót lại
Bỗng chốc hiểu ra và vô cùng lo ngại
Kìa ! những nụ cừơi là những giọt lệ khô
Rơi ...!
==============
Khi vật liệu nụ hôn anh ấn nhẹ vào giấc mơ
Khối nghĩ chưa định hình bỗng run lên một chốc
Từ bức tượng hóa thân của linh hồn
Khối nghĩ chưa định hình bỗng run lên một chốc
Từ bức tượng hóa thân của linh hồn
chảy căng dòng nhựa sống .
Hạnh phúc vỡ òa sau một lúc phân vân
Anh điêu khắc tình yêu
bằng nguyên mẫu khối hồng trần
Ánh mắt nồng nàn
vờn lên bờ mi lạnh
Bàn tay của bóng đêm rắp tâm tòng phạm
Hơi thở ngọt ngào dụ dỗ bước chân quên
Anh pha màu tình yêu
bằng cốc nước lên men
Lý trí say mèm ...
một cơn say không lối tỉnh
Thời gian lẫn không gian trung thành như người lính
Bảo vệ sự yên bình trong khoảnh khắc thăng hoa .
Anh điêu khắc tình yêu
bằng nỗi nhớ tự dung hòa
Bằng những thì thầm của thần giao cách cảm
Bằng hương gió của màu son
Bằng hương gió của màu son
mềm môi say đắm
Và em lại trở về
khao khát được nâng niu
Viễn Du
Mới "xuất bôn" một chuyến mà đã ngồn ngộn ý tưởng. Cứ tiếp tục như vậy muội sẽ giàu to, bỏ quên bớt cơm áo vì vật chất sẽ chẳng tồn tại dài lâu. (cười).
Trả lờiXóaMấy bài này viết hồi xửa hồi xưa gởi bên vnthuquan , giờ mang về cất kẻo bị mất . Ý tưởng mà ngồn ngộn chắc muội giàu thiệt ( mà giàu thơ đâu có no đâu ta ! ) :D
XóaSang thăm em gặp quá nhiều thơ, anh chúc em chúa nhật tràn đầy niềm vui em nhé.
Trả lờiXóaEm cảm ơn anh !
Trả lờiXóaToàn là thơ cũ mang về từ thư quán thôi hè .
Thu vừa lãng đãng phía xa
XóaHạ buồn - mưa đổ - nhạt nhòa dấu chân
Lang thang tìm chút bâng khuâng
Ô hay ! thơ rớt giữa không gian chờ
Để rồi phiêu lạc cõi mơ
Nắng còn chưa tắt ngoài hiên
Trả lờiXóaRượu ai vừa rót - bên thềm ai say
Để cho thu chớm u hoài
Gọi từng cơn gió thổi bay lá mùa
Giấu chi một cánh hoa tàn
XóaSao không giữ chút tình nàng tươi nguyên
Trăm năm gom một chữ duyên
Tặng người - tặng cả những đêm lạc lầm
Cánh hoa tàn úa tủi thân ...