Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Tháng năm và nỗi nhớ

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh4m6Smu6DaZ8apytuUdM7sj7Yx52Ia6_oZllhyyuwVgmg9MJGKLAfqtftrGQDKOvEFub-X4CIWql3J0uNyS-bpam9gJF_2M_Baa5sAW71owGUUuJ37ZDNOY36Hf48KqPjzbca9XBQireI/s1600/29b8re2.jpg








Tháng năm về rồi đó anh !
Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ
Em vẫn thế - như chiếc lá chiều ủ rũ
Chờ tháng năm - không biết để làm gì !?

Tháng năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia li
Trên lối ngoặc của đoạn đừơng hai lối rẽ
Nắng -gió -mưa -giông -mốc thu mình lặng lẽ
... Lớp rêu mờ xanh nhạt bóng thời gian

Tháng năm về - những hạt nắng lại đi hoang
Thương tàn cây cố oằn mình chịu đựng
Che cho lá từng bóng râm hưng hửng
Che những chiều em ngược bước đơn côi

Tháng năm về - mưa nơi ấy cũng đã rơi
Nắng có đủ hong khô bờ vai ướt
Đêm - gió có vờn mây cho làn sương khóc mướt
Vạt cỏ ngày xưa - có ngóng mãi dấu chân thề ?

Tháng năm ơi ! nỗi nhớ kéo nhau về
Những vần thơ đã nhạt màu trong nắng
Gửi gió làm sao khi không gian đậm đặc ?
Và cuối đoạn đường em đứng đợi mây trôi...



  Viễn Du


( HG )

8 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Trời ! Chuồn Chuồn làm HG hết hồn - đọc kỹ rồi - dở òm - đâu có giống NS

      Xóa
  2. Qua thăm, đọc ba chữ rồi dzìa! Thơ nóng quá, khát khô môi,chẳng nói được, hẹn mưa về, trời dịu mát, lại qua thăm (le lưỡi)




    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ

      Vậy mà vẫn còn nóng hả huynh ? hihi

      Xóa
  3. Về nhà và đọc thơ của Huỳnh - một sự yên ả trong tâm hồn , một nỗi buồn nhè nhẹ làm ta cảm thấy thanh thoát hơn. Thơ bạn tuyệt vời lắm Huỳnh ơi . :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạo này thơ thẩn khó lắm nên mang thơ cũ up vào cho nhà ấm ấm tí thôi nàng ơi !

      Xóa
  4. Và cuối đoạn đường em đứng đợi mây trôi...
    Mây chẳng ngừng nên em mòn mõi đợi
    Cơn mưa chiều cứ mãi đi hoang
    Thơ cũng thế lang thang cùng lãng tử
    Để một ngày hụt hẫng ngôn từ...hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thơ đi hoang từ dạo đợi mây trôi
      Nắng khô rát bước chân người phiêu bạt
      Nên mỗi lúc thu sang - nghe gió hát
      Khúc tình ca từ sâu thẳm vọng về

      Gom câu từ - em cố dỗ cơn mê
      Bằng nỗi nhớ luôn chập chờn ẩn hiện
      Và như thế trong những lần du viễn
      Vẫn có nhau bằng ký ức ngọt ngào ...

      ==============

      Đúng là có người cùng họa , thơ mới có hứng để tuôn ra huynh hí ! hihi

      Xóa