Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Em viết cho những điều sắp quên mất lối ra





Em muốn viết cho mùa thu cũ sắp đi qua
Nơi có những hạt nắng lung linh xoay tròn trên vạt cỏ
Nơi bầu trời trong veo , sau những cơn mưa đổ tràn trên phố nhớ
Nơi có những chiếc lá vàng hoe thi thoảng rớt bên đời

Viết cho đôi mắt chiều nhìn về nơi ấy 
 xa xôi ...
Nơi có những yêu thương khẽ khàng lên tiếng gọi
Phút dừng lại giữ lòng thật bình yên
vô hình như ngắn ngủi
Cảm giác tựa cánh diều ...
băng gió phía trời xa

  Hay viết cho những điều sắp quên mất lối ra
Không phải vu vơ
không phải những băn khoăn...
 thoảng qua như cố tình bỏ ngõ
Cũng không phải những buồn vui  trưởng thành theo hơi thở
Hay những lo âu chợt đến giữa đời thường 

 Muốn gửi theo làn gió một chút hương
Trong những lúc lang thang một mình trên từng con phố vắng
Đếm nỗi nhớ xoay xoay trên chiếc vòng mang tên hoài niệm
Để thấy hình như vẫn còn chút cảm xúc dệt hồn thơ 

Và ...
 viết cho một người vừa lẽn vội vào giấc mơ
Vô tình lạ 

 hình như những cơn mơ bao giờ cũng ngắn
Để rồi mỗi sớm mai 

khi tia nắng đầu tiên nhẹ nhàng hôn lên ánh mắt
Mới hay...

 Ừ ! không có thật bao giờ ...

Viễn Du

2006

4 nhận xét:

  1. Em muốn viết cả ngàn lời thương nhớ
    Gởi đến người còn biền biệt nơi mô

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và rộng dần một khoảng cách hư vô
      Với tay bắt - chơi vơi miền thương nhớ

      Xóa
  2. Vâng! giấc mơ không có thật bao giờ cho nên mơ bao giờ cũng đẹp, cũng thơ ...như mơ! Ước chi ta ở trong mơ rồi quên mất đường về.!
    Qua lại mấy lần mà không dám nói gì ...sợ quên đường về (le lưỡi)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn không biết rắc bột mì dọc đường cho nhớ nữa hehe ...

      Xóa